Phát Triển Bản Thân

Phát Triển Bản Thân Những người thầy, người bạn: các diễn giả nổi tiếng hàng đầu Việt Nam và thế giới cũng như Doanh Nhân thành đạt của các công ty, tập đoàn lớn.

- Từ năm 2016- Nay: Chia sẻ về Tư Duy Tích Cực.

- Đã làm từ năm 2012-2015: Chia sẻ với bạn mọi điều thú vị trong cuộc sống: cách tạo niềm vui, động lực sống, kiến thức tài chính, bất động sản, l http://richdad.com/
http://toitaigioi.com/
http://breakthroughpower.com.vn/
http://phattrienbanthan.net/

NHÂN QUẢ..Thưa Thầy, tại sao có người mới sinh ra đã bị tàn tật? Là do nghiệp gì, và nhân nào mà thành ra tàn tật?TRẢ LỜ...
01/11/2021

NHÂN QUẢ..Thưa Thầy, tại sao có người mới sinh ra đã bị tàn tật? Là do nghiệp gì, và nhân nào mà thành ra tàn tật?

TRẢ LỜI:

- Có một dịp Thầy gặp một người đang làm công tác hỗ trợ trẻ em tàn tật, người đó nói: “Con không chấp nhận Đạo Phật cho rằng nhân quả nghiệp báo từ kiếp trước làm ác thì kiếp này phải trả, nói như vậy thì tội cho các em quá! Trong khi đó các em cần được chăm sóc, thương yêu vì các em thiếu may mắn hơn mọi người.” Người này phát biểu cũng đúng một phần.

》》 Không nên hiểu nhân quả nghiệp báo một cách máy móc, như là cái tội mà một người cần phải gánh chịu do tạo nhân từ kiếp trước để rồi “đổ lỗi cho nghiệp” trở thành phương châm ứng xử. Trước mắt, các bé đang bị như vậy thì cần tình thương của mọi người, hoặc đối với những người bất hạnh, nghèo khổ thì chúng ta cần giúp đỡ và chia sẻ.

Giả sử kiếp trước một người vì thiếu hiểu biết nên làm sai, thành ra bây giờ tật nguyền, thì chúng ta cũng không nên vội vàng kết luận cho rằng đó là do nhân trong quá khứ làm ác, nên bây giờ phải tự lãnh quả nghiệp xấu. Làm như vậy thì sẽ dẫn đến thái độ ứng xử không có tình thương, mà lạnh lùng & tàn nhẫn, bởi cho dù có là nghiệp quả vì hành động vô minh trong quá khứ đi nữa, thì cũng vẫn đáng thương, đáng được giúp đỡ.

Mặt khác cũng cần hiểu rằng phải có nhân duyên gì đó thì mới sinh ra điều đau khổ này. Ví như con người muốn tìm ra giống cây tốt, thì phải lựa tìm ra hạt giống hoàn chỉnh thì mới ra cây hoàn chỉnh, ngược lại, nếu hạt giống không tốt thì sinh ra cây, trái bị khiếm khuyết. Về mặt nhân-quả thì điều này hoàn toàn đúng.

Có một tín nữ chia sẻ rằng, cô chỉ cúng dường chùa to chứ không chọn chùa nhỏ. Cô cho rằng, sở dĩ có chùa to là bởi do kiếp trước họ đã có làm phước, nên cúng dường vào người đó thì mới có phước. Còn chùa nhỏ là bởi do kiếp trước họ không làm phước, nên khi cúng dường cho họ thì sẽ không có phước.

Xét theo nhân quả, phước tội, nghiệp báo thì một người đạo đức thì sẽ có phước hơn người trộm cướp, điều này không sai. Nhưng nếu chỉ hiểu như vậy thôi thì đó mới chỉ là kiến thức qua lý trí mà thiếu mất trải nghiệm thực tế đời sống bằng trái tim.

Nghiệp nên được hiểu như là Bài Học của mỗi chúng sinh. Nhân quả, nghiệp báo đều mang tính giáo dục, chứ không phải như hình phạt để đày đọa mỗi người. Ví dụ một em học sinh vì lười học nên sau này phải làm công việc khó nhọc mới đủ nuôi thân, chính nhờ điều đó giúp em học ra bài học là cần phải học hành siêng năng để có một nghề nghiệp tốt.

Có một vị sư tu học rất tinh tấn, gương mẫu, tầm vóc hiểu đạo rất tốt. Từ ngày vị ấy đi tu học ở nước ngoài về, vị ấy luôn bị những tai nạn chấn thương tay, chân liên tục. Có một dịp vị sư vừa đi bát về, con chó nhỏ vì mừng rỡ nên chạy quấn quýt quanh chân sư, khiến vị ấy vấp té, gãy xương chân ở cấp độ nhẹ. Gần đó có vài người thợ đang làm đá, họ cõng sư từ trên núi chạy xuống núi. Tuy nhiên, việc này khiến cho chấn thương từ cấp độ nhẹ trở nên trầm trọng. Xuống đến nơi thì xương gãy lìa, nhưng ngài vẫn tươi cười nói:”May là chỉ mới gãy một chân, chứ chưa gãy hai chân.”

Cứ mỗi lần bị tai nạn, thì vị ấy vẫn bình thản vui vẻ chấp nhận và nói rằng:”Chắc kiếp trước cũng đánh đập người khác, nên bây giờ thì chịu vậy thôi. Vậy vị ấy cũng bị nghiệp, nhưng vị sư ấy thấy ra và xem đó là bài học, và đón nhận với một thái độ vui vẻ, thoải mái. Thái độ ấy khiến mọi người xung quanh đều rất khâm phục.

Cho nên, khi gặp mọi người, dù là tàn tật hay đẹp đẽ, người sung sướng hay bất hạnh, chúng ta nên thấy bằng một cái nhìn bình thản. Việc gì có thể giúp thì giúp, điều gì có thể chia sẻ thì chia sẻ, vì trong cuộc đời quan trọng vẫn là có trí tuệ & tình thương hay không. Ngoài ra, tất cả mọi thứ khác đều vô nghĩa.

Tại sao cần có tình thương yêu và chia sẻ? Bởi vì tất cả chúng sinh đều đang học bài học của mình qua quy luật nhân quả, nghiệp báo để được giác ngộ và giải thoát. Cho dù trong nhà tù chỉ toàn người trộm cướp, thậm chí là đang đau khổ hay làm ác thì vẫn đáng thương, bởi vì họ đang phải trải qua những bài học khó khăn. Cần giúp đỡ, thương yêu họ mới là đúng.

Những người đang bất hạnh và đau khổ vì vô minh mới chính là những người đáng thương. Còn mình may mắn hiểu Đạo, trải nghiệm Đạo, và đã thấy ra sự thật, nên không còn làm những việc sai lầm mà tránh khỏi những nghiệp khổ đó. Thật ra bất cứ ai đã từng tự thân trải qua đau khổ đều có lòng thông cảm và bao dung và sẵn sàng giúp đỡ với những hoàn cảnh tàn tật và khốn khó ấy.

Sau khi Đức Phật đã thành Đạo, Ngài vẫn còn bị tám kiếp nạn rất lớn. Cho nên nghiệp khổ, hay nạn tai là không quan trọng. Trong cuộc đời này, điều quan trọng là chúng ta có từ những gì xảy ra nơi mình, nơi người, mà học được bài học giác ngộ giải thoát hay không?

Một người tuy gặp nạn, gặp đau khổ phiền não nhưng nhờ đó mà giác ngộ, còn một người sống sung sướng, đầy đủ, không gặp nạn tai nhưng vì vậy mà sống chìm đắm, không giác ngộ được điều gì cả, thì như vậy cũng đâu có ý nghĩa gì.

Thông qua nghiệp, học ra bài học giác ngộ mới là điều cần thiết, chứ không cần tìm hiểu chi li về chuỗi nhân quả, tại sao thế này hay thế kia? Điều đó đức Phật đã khẳng định là “bất khả tư nghị”, và nếu cứ suy nghĩ nhân phải như thế này, thì quả sẽ như thế kia, thì đó là một trong những nguyên nhân làm cho mình bị loạn trí...

Thầy Viên Minh

Trích Mục Hỏi Đáp;
Trungtamhotong.org

Namo Buddhaya.

 # Hỏi đáp cùng thầy Viên Minh:Hỏi:Kính thưa Thầy , Con nghe 1 vị sư giảng rằng: Mỗi người khi sinh ra đều đã được định ...
14/08/2021

# Hỏi đáp cùng thầy Viên Minh:

Hỏi:

Kính thưa Thầy ,
Con nghe 1 vị sư giảng rằng: Mỗi người khi sinh ra đều đã được định sẵn ngày giờ chết và cách chết, cũng giống như 1 cái máy, có cài đặt con chip, con chip này định sẵn ngày tháng năm sẽ chấm dứt hoạt động.
Nếu thật đúng như vậy, thì những người chết thương tâm vì Covid, là do duyên số của họ đã định sẵn phải không Thầy?
Con cảm ơn Thầy.

Đáp:

Nói vậy cũng đúng nhưng đừng hiểu quá cứng nhắc mà vẫn còn uyển chuyển do nhân duyên khác nữa.

Ông thầy nọ biết người đệ tử 3 tháng nữa chết nên cho về nhà để đoàn tụ với gia đình. Sau 3 tháng người đệ tử trở lại. Ông thầy kinh ngạc sao anh ta còn sống. Hỏi ra mới biết trên đường về nhà anh ta đã cứu vớt một tổ kiến bị rơi xuống nước.

“THƯA BÁC SĨ KHOATôi không biết dùng từ gì để nói về câu chuyện này.Khi hôm nay, anh là bác sĩ điều trị cho cha mẹ mình ...
08/08/2021

“THƯA BÁC SĨ KHOA

Tôi không biết dùng từ gì để nói về câu chuyện này.

Khi hôm nay, anh là bác sĩ điều trị cho cha mẹ mình và một sản phụ.

Phút giây anh rút ống thở khỏi gương mặt mẹ để đưa ngay cho một sản phụ đang mang thai chờ được cứu sống.

Khoa- một bác sĩ đang chăm sóc cho cả ba bệnh nhân là cha, mẹ mình và cả người phụ nữ mang thai chuẩn bị sinh đôi.

Ba mẹ anh cũng là bác sĩ, rong ruổi trong tâm dịch cứu dân, rồi nhiễm bệnh và trở nặng. Rồi vào đúng nơi anh là bác sĩ điều trị.

Bác sĩ khoa "đã không vì tình thân mà quên đi lời thề Hippocrates nhưng nghiệt nghã và đau đớn quá đỗi em ơi. Anh nghe mà quặn thắt trong lòng"- đồng nghiệp anh viết tiếp:
"Ngọn nến này xin dành để cầu nguyện cho Cô và Chú. Hôm nay Cô và Chú mất đi để cho những người trẻ hơn được sống!"

Chúng tôi, những người đang được sống, nợ ơn anh và hai Bác. Thưa Bác sĩ Khoa!”

——-

Status này của bác sĩ đồng nghiệp với bác sĩ Khoa đăng tải. Đau lòng và cảm phục y đức ngành Y, Admin xin được phép đăng tải lại Status này.

Cầu nguyện bình an đến với mọi người ❤️

——-
Sau vài tiếng thì mình mới biết đây là tin giả.

Thật mừng vì đây là tin giả. Vì nó đem lại quá nhiều đau nhức nếu như là sự thật!

Cảm ơn cơ quan y tế và công an đã vào cuộc để xác minh sự thật của tin này.

Mình để câu chuyện này ở đây để:

1. Cảnh báo chính mình và mọi người việc xuyên tạc, làm giả thông tin là tinh vi. Cho dù mình được share từ CEO của công ty giáo dục hơn 10 năm.

2. Nổi đau vì Covid không phải là không có. Xác suất chuyện này cũng có thể xảy ra. Mọi người hãy bảo vệ chính mình và gia đình trước Covid.

Chúc mọi người ngày an lạc ❤️

 # KHI HỌC SINH CÓ THAI:Chào các bạn,Khi nói đến học sinh (11-18 tuổi) mang thai, đa số mọi người đều chỉ ra 2 lý do. Th...
25/06/2021

# KHI HỌC SINH CÓ THAI:

Chào các bạn,

Khi nói đến học sinh (11-18 tuổi) mang thai, đa số mọi người đều chỉ ra 2 lý do. Thứ nhất, do các em yêu sớm, lại thiếu kiến thức về giới tính và s*x an toàn, lại thiếu các biện pháp phòng tránh thai; thứ hai, do nhà trường và gia đình chưa giáo dục giới tính đến nơi đến chốn cho các em, thế nên các em yêu, yêu và nhận “hậu quả”.

Mà nói với các em về việc có thai khi đang đi học, đa số thầy cô, bác sĩ, ba mẹ… vẽ ra một địa ngục tối tăm không lối thoát, kiểu: Các em sẽ khó có cơ hội học hành, khó có công ăn việc làm, khó có thể chăm con tốt, khó có gia đình hạnh phúc. Rồi, em bé sinh ra khi mẹ chưa trưởng thành (cả thể chất và tinh thần) sẽ có sức khỏe yếu ớt, còi cọc, chậm phát triển… Rồi, nếu không đẻ mà nạo phá thai thì dễ dẫn đến nguy cơ thủng dạ con gây vô sinh sau này… Nói chung, tương lai của các em học sinh gái có thai tối tăm “như tiền đồ chị Dậu”. Thế nên, đừng có ngu mà bị có bầu.

Chúng ta đã và đang giáo dục học sinh như thế, và kết quả càng ngày càng tệ. Số lượng phá thai không giảm mà có khuynh hướng càng ngày càng tăng. Chúng ta cần phải thay đổi cách nhìn vấn đề, từ đó mới có cách giải quyết phù hợp.

Khi các em có thai, hoặc nghĩ mình sẽ có thai, đa số sẽ rất sợ. Các em sợ bị ba mẹ sỉ nhục, sợ bị hàng xóm sỉ nhục, sợ ba mẹ bị hàng xóm sỉ nhục… Các em sợ bị bạn bè và thầy cô thương hại kiểu, ôi con đó khờ dại nên lỡ dại, tội nghiệp, phải làm mẹ bất đắc dĩ… Nếu các em được ở trong các nhà chăm sóc bà mẹ đơn thân, do các chùa các nhà thờ xây dựng, các em cũng bị/được nhìn nhận là những người lầm lỡ, dại dột, bồng bột, thiếu may mắn…

Khờ dại, lỡ dại, dại dột, lầm lỡ, bồng bột… trong hoàn cảnh này đều có nghĩa là “ngu, dốt, hư thân mất nết”. Thật xúc phạm đến danh dự của phụ nữ và trẻ em gái.

Cả xã hội, từ gia đình đến các tổ chức tôn giáo, đều chỉ ngón tay vào em gái mang thai, đều nói thẳng hay nói nhẹ nhẹ, “ngu quá, ngu quá”. Chẳng ai dám chỉ ngón tay vào người con trai kia.

Mấu chốt của vấn đề vẫn là: Đã là con gái, còn đang đi học mà lại có thai, thì nhục. Nhục cho chính con gái đã đành, còn nhục lây cho cả gia đình, nhà trường và xã hội. Thế nên cả gia đình, nhà trường và xã hội cùng đưa con gái xuống bùn với biết bao sỉ nhục ở các hình thức khác nhau. Còn đàn ông con trai mà làm cho con gái có bầu thì chẳng sao, dù con trai cũng đang đi học như con gái, hoặc đã 70 tuổi.

Lòng trung của xã hội với đàn bà con gái thật yếu làm sao! Chỉ một cơn gió “có bầu” cũng có thể làm đứt mọi sợi dây tình cảm. Còn lòng trung của xã hội với đàn ông con trai thật mạnh làm sao. Dù người đàn ông có bất trung với bạn gái và với chính con ruột của mình, làm bạn gái có bầu và không chịu trách nhiệm với con cái, làm cho ít nhất 2 cuộc đời đau khổ, người đàn ông đó vẫn được xã hội che chở và bảo vệ.

Vậy cách giải quyết vấn đề là: Hãy xem có thai khi đang ở tuổi đi học là bình thường, chẳng có gì là nhục. Khi chúng ta vẫn xem đó là nhục, chúng ta vẫn đang xúc phạm phụ nữ và trẻ em gái. Chẳng có mấy người có thể chịu nổi nỗi xúc phạm đó. Nếu họ chịu không nổi và phải đi phá thai, chúng ta phải nhận lấy trách nhiệm. Chính chúng ta đã đẩy họ vào con đường tuyệt vọng đó. Chúng ta vẫn cho các em biết rằng các em không nên có thai ở độ tuổi này, nhưng nếu các em có thai, thì chúng ta sẽ đối xử với các em như đối xử với các chị em mang thai khác.

Dù phụ nữ mang thai ở bất kỳ độ tuổi nào và ở bất kỳ hoàn cảnh nào, dù ở tuổi teen hay tuổi 50, dù đang đi học hay đang ở tù, phụ nữ mang thai đều có quyền được chăm sóc tốt, cả vật chất lẫn tinh thần.

Hơn nữa, chúng ta cần xem các em gái có thai là nạn nhân – nạn nhân bị kì thị bởi truyền thống xã hội, nạn nhân của đám đàn ông con trai vô trách nhiệm thấy người yêu mang bầu là bỏ chạy mà chẳng quan tâm gì đến thai nhi và mẹ. Cho nên, các em gái có bầu cần được hỗ trợ và chăm sóc kỹ càng hơn người bình thường, thay vì bĩu môi phê phán.

Gia đình là nơi đầu tiên cần hỗ trợ và nâng đỡ các em, thay vì la mắng và hạch tội như chúng ta đang còn ở thế kỷ 17.

Xã hội cần mở rộng vòng tay với học sinh có thai. Mẹ và con cần hỗ trợ về y tế cũng như về tình cảm. Các trường cần có chính sách giúp các em học sinh mang thai có thể tiếp tục việc học cách này hay cách khác, thay vì kiếm chuyện cho các em nghỉ học.

Các tổ chức tôn giáo cần được hỗ trợ để tiếp tục gia tăng các cố gắng giúp đỡ học sinh có thai giữ thai nhi, cũng như nuôi nấng thai nhi sau khi ra đời nếu mẹ thai nhi không đủ sức để nuôi con.

Về phương diện giáo dục, ba mẹ và nhà trường cũng như nhà nước cần giáo dục mọi người thẳng thắn rằng phá thai là giết người và vô đạo đức. Các tổ chức tôn giáo cũng nên dạy tất cả mọi người như thế. Phá thai không chỉ là một biện pháp giúp cho người ta được tiện nghi. Đó là một hành vi giết người và là một tội lỗi trong mọi tôn giáo. Phá thai làm hại đến tâm lý của các em trong suốt cả đời, không chỉ là một vài tuần.

Đây là vấn đề hệ trọng cả về mặt tâm lý, tâm linh, xã hội và kinh tế cho các em gái có bầu cũng như cho cả xã hội. Chúng ta cần phải nhìn thẳng vào vấn đề “như nó là” và có biện pháp giải quyết công bình, nhân ái, đạo đức, và hiệu quả.

Phạm Thu Hương

Bài cùng chuỗi:

Phá thai và người đã cưới
Giữ thai và xây dựng xã hội đầy tình yêu
Phạt tù đàn ông làm bạn gái có thai nhưng không chịu trách nhiệm
Phạt tù đàn ông là cách tốt để xây dựng xã hội
Phá thai – Thảm họa quốc gia
Khi học sinh có thai.

https://dotchuoinon.com/2021/06/24/khi-hoc-sinh-co-thai/

HÃY THAY ĐỔI CHÍNH MÌNH- Hỏi: Làm thế nào một người sống chân chánh thực sự có thể đương đầu với thế gian quá nhiều bất ...
08/04/2021

HÃY THAY ĐỔI CHÍNH MÌNH

- Hỏi: Làm thế nào một người sống chân chánh thực sự có thể đương đầu với thế gian quá nhiều bất chánh này?

- Đáp: Đừng cố gắng thay đổi thế gian. Hãy cố gắng thay đổi cái bất chánh, bất thiện TRONG CHÍNH BẠN, cái cách mà bạn đang phản ứng và tự làm cho mình đau khổ ấy.

Như tôi đã nói, khi ai đó mắng chửi bạn, hãy hiểu rằng con người này đang đau khổ. Đó là vấn đề của người ấy. Tại sao lại làm cho nó thành vấn đề của bạn? Tại sao lại sinh ra nóng giận để trở nên đau khổ? Làm như thế có nghĩa là bạn không phải là chủ nhân của chính bạn, mà bạn là nô lệ của người đó. Bất cứ khi nào người đó muốn, y có thể làm cho bạn đau khổ. Bạn là nô lệ của người khác, của người đau khổ ấy.

Hãy là chủ nhân của chính bạn và bạn có thể sống một cuộc sống chân chánh dù quanh bạn là những tình huống bất chánh.

Ts. Goenka

 # CẦU NGUYỆN CUỐI NĂM:- Trần Đình Hoành.Chào các bạn,Cuối năm hãy dành vài phút để cầu nguyện cho chính mình và thế giớ...
11/02/2021

# CẦU NGUYỆN CUỐI NĂM:
- Trần Đình Hoành.

Chào các bạn,

Cuối năm hãy dành vài phút để cầu nguyện cho chính mình và thế giới:

"Lạy Trời Phật,

Cả năm nay dịch bệnh hoành hành,

– Hàng triệu người đã chết trên thế giới, xin cho hương linh họ được an lạc chốn cửu tuyền.

– Hàng trăm triệu người đã bị bệnh và hồi phục, xin cho họ được hồi phục hoàn toàn và không còn bệnh chứng nào trong tương lai.

– Rất nhiều người mất công ăn việc làm, kinh doanh suy sụp, xin cho họ tìm được nguồn sống kinh tế.

– Rất nhiều người vẫn chẳng biết gì về cách sống tội lỗi của con người và những dấu hiệu cảnh báo của Trời Phật, xin khai sáng lòng họ.

– Thế giới vẫn chẳng biết yêu thương đùm bọc nhau, xin mở lòng mọi người.

– Xin cho mọi chúng con đều biết được đường ngay lẽ thật để thế giới này được tinh tuyền.

Chúng con thành tâm cầu nguyện."

Chúc mọi chúng ta một giao thừa vui vẻ.

Mến,

Hoành

© copyright 2021
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Chào các bạn, Cuối năm hãy dành vài phút để cầu nguyện cho chính mình và thế giới: Lạy Trời Phật, Cả năm nay dịch bệnh hoành hành, – Hàng triệu người đã chết trên thế giới, xin cho hương linh…

 # PHÁT TRIỂN GIÁO DỤC TỰ DO- Phạm Thu Hương.[Seri bài:Ai cũng được học đại họcPhát triển giáo dục tự do]Chào các bạn,Đạ...
22/01/2021

# PHÁT TRIỂN GIÁO DỤC TỰ DO
- Phạm Thu Hương.

[Seri bài:
Ai cũng được học đại học
Phát triển giáo dục tự do]

Chào các bạn,

Đại học cần mở rộng cửa cho tất cả mọi người. Ai cũng có thể vào đại học, chẳng chỉ có các siêu đầu óc.

Các siêu đầu óc thường độc quyền trong giáo dục. Họ được học lên cao, được trở thành giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ… và họ thường chẳng muốn ai cũng như họ. Đó là độc quyền học hành trong giáo dục.

Những người đầu óc mù mờ hoặc nhà nghèo thì khó có thể lên tiếng yêu cầu quyền được đi học của họ. Còn những siêu đầu óc thì thường bảo vệ đặc quyền đặc lợi của họ, họ thường chẳng muốn tất cả mọi người đều được vào đại học. Ô, nếu ai cũng vào đại học hết thì họ chẳng còn gì để nổi bật nữa. Nếu ai cũng giỏi và giàu hết thì tôi chẳng là gì.

Chỉ có một thiểu số được đi học là cách làm đất nước vừa dốt vừa nghèo. Khi tất cả mọi người đều được đi học thì đất nước mới giỏi và mạnh.

Ví dụ về quần áo. Hiện nay thị trường quần áo rất đa dạng: bạn có thể mua cái áo vài ngàn đô và cũng có thể mua cái áo vài ngàn đồng. Có vô số giá cho bạn lựa chọn, tùy bạn có bao nhiêu tiền và thích mua kiểu gì. Ai cũng happy, cả người bán lẫn người mua. Người bán có cơ hội bán với đủ giá đủ chất lượng, còn người mua có đủ cơ hội lựa chọn.

Khi thị trường quần áo đa dạng thượng vàng hạ cám, ta vừa có quần áo rất tốt, vừa có quần áo rất tồi và vừa có quần áo nằm giữa hai cực. Với thị trường như thế, ai cũng có cơ hội có áo quần để mặc và mọi người đều được ăn mặc với vô số kiểu khác nhau, thay vì chỉ có vài loại quần áo loại thường thường và mặc được vài kiểu như cách đây chừng 30 năm về trước. Khi nền kinh tế được phát triển theo kinh tế thị trường thì đất nước được phát triển kinh tế hơn, còn xã hội trở nên cởi mở với nhau hơn, ai cũng có cơ hội được phát triển theo ý muốn và điều kiện hoàn cảnh riêng.

Thị trường giáo dục cũng cần đa dạng như vậy. Chúng ta cần tạo ra một thị trường giáo dục mà nếu muốn học trường vài ngàn đô một tháng cũng có mà nếu muốn học trường vài ngàn đồng một tháng cũng có. Có vô số giá cho tất cả mọi người, ai cũng có thể chọn một trường phù hợp với túi tiền và khả năng của mình. Như thế, người nghèo và người gặp nhiều khó khăn trong học hành đều có thể được đi học ngang bằng với người giàu và người có đầu óc.

À, nói về chuyện đầu óc.

Có thể là ở trường giỏi và giàu thì thuê được nhiều thầy cô giỏi, còn trường dở và nghèo thì chỉ thuê được thầy cô dở, tuy nhiên ở thời đại mà mọi sinh viên đều có thể học với Internet thì thầy cô dường như chỉ là yếu tố phụ, yếu tố chính vẫn là bản thân tự học của mỗi người. Từ đó, chẳng ai có thể đảm bảo những người tốt nghiệp ở trường danh giá thì sau 20 năm đầu óc họ vẫn sáng giá như thuở đầu; và chẳng ai có thể đảm bảo một người tốt nghiệp ở trường làng với đầu óc làng nhàng thì sau 20 năm đầu óc họ vẫn làng nhàng như cũ.

Có thể khi tốt nghiệp ở trường danh giá mà điểm đầu vào cao ngất ngưởng, ta có thể có ngay lập tức một job lương cao và địa vị xã hội cao; còn khi tốt nghiệp trường làng mà điểm đầu vào gần như không có, ta chỉ có thể có một job lương thấp hơn với địa vị xã hội thấp hơn và thời gian tìm việc có lâu hơn. Tuy nhiên, dù job có thấp hơn nhưng ta vẫn ra trường với bằng cử nhân, không phải là bằng cấp 2, cấp 3. Và người có bằng cử nhân thường có nhiều cơ hội phát triển hơn người lao động. Hơn nữa, chẳng ai có thể đảm bảo người ra trường với xuất phát điểm ngon lành sau 20 năm vẫn ngon lành như thế, còn người ra trường với xuất phát điểm bình thường sau 20 năm lại không tỏa sáng.

Khi tất cả mọi người đều có cơ hội phát triển đầu óc, đất nước chúng ta sẽ lớn và mạnh.

Điểm chính là chúng ta phải tạo điều kiện để tất cả mọi người đều có cơ hội phát triển đầu óc, và cách đơn giản là tất cả mọi người đều được đi học.

Đại học VN thân mến, chúng ta cần mở rộng cửa cho tất cả mọi người.

Phạm Thu Hương

https://dotchuoinon.com/2021/01/12/phat-trien-giao-duc-tu-do/

 # AI CŨNG ĐƯỢC HỌC ĐẠI HỌC:- Phạm Thu HươngĐại học VN cần mở rộng cửa cho tất cả mọi người, ai cũng có thể vào học dù t...
13/01/2021

# AI CŨNG ĐƯỢC HỌC ĐẠI HỌC:
- Phạm Thu Hương

Đại học VN cần mở rộng cửa cho tất cả mọi người, ai cũng có thể vào học dù trình độ hiện tại của họ có như thế nào và dù lịch sử học hành của họ có như thế nào.

Vì sao?

Vì có những người lúc nhỏ đầu óc hơi mù mờ nhưng nếu họ được tiếp tục đi học đại học, rất có thể đầu óc họ lại sáng láng ra.

Mình là một nhân chứng của chuyện đó.

Lịch sử học hành của mình thì lên xuống mấp mô như đồi núi. Trong 12 năm đi học phổ thông, số năm mình là ngôi sao sáng hơi chói chói trong lớp chắc đếm trên đầu ngón tay, những năm còn lại thì chẳng có gì để nói. Và mình rớt đại học trong năm thi đầu tiên. Nói chung, trước khi vào đại học thì mình chẳng có gì để nói nhưng sau khi bước chân vào đại học, dường như đầu óc mình càng ngày càng sáng ra. Wow, thật bất ngờ.

Người ta nói cấp 1 phải học cực giỏi thì cấp 2, cấp 3 mới có thể học giỏi được và lên đến đại học thì mới có thể khá. Ý là, việc học càng ngày càng khó, ngay từ hồi nhỏ bạn phải cực siêu thì lớn lên mới có cơ hội ngang bằng với người ta. Nhưng với mình, con đường trí tuệ có hơi mấp mô một chút. Cấp 1 chẳng có gì để nói nhưng cấp 2 lại là ngôi sao hơi sang sáng; cấp 3 chẳng có gì để nói nhưng đại học lại là ngôi sao sang sáng. Đầu óc mình dường như chỉ mới bắt đầu sáng ra khi được học đại học. Càng học thì đầu óc càng sáng. Học xong và đi làm thì đầu óc dường như càng ngày càng sáng hơn.

Thế nên mình rất biết ơn cột mốc được vào đại học của mình.

Mình có những người bạn gái, em gái và chị gái mà lúc nhỏ học hành cũng làng nhàng và nhìn tương lai có vẻ cũng chẳng có gì sáng sủa. Họ không có cơ hội để vào đại học. Nếu họ được tiếp tục học đại học, rất có thể họ sẽ khám phá ra họ có đầu óc hơn họ nghĩ rất nhiều, và họ sẽ tự tin về chính họ hơn rất nhiều.

Một trong những mục đích của giáo dục là cho mọi người có cơ hội được học hành như nhau. Tại sao giáo dục đại học VN lại tước đi cơ hội được học đại học của tất cả mọi người?

Đại học VN nên mở rộng cửa cho tất cả mọi người. Ai cũng có thể vào được đại học. Đừng cản trở sự phát triển trí tuệ của mọi người bằng những kỳ thi mà chỉ chọn 1 trong 1.000 người. Chúng ta cần 1.000 người đều được học đại học chứ không phải chỉ cho phép 1 người được đi học và gạt bỏ 999 người còn lại. Ai biết được điều kỳ diệu gì sẽ xảy ra với 999 hạt giống bị từ chối?

Đại học VN thân mến, chúng ta cần mở rộng cửa cho tất cả mọi người.

Phạm Thu Hương

https://dotchuoinon.com/2021/01/08/ai-cung-duoc-hoc-dai-hoc/

 # XÂY DỰNG ĐỜI MÌNH:Chào các bạn,   Mưa nắng xảy đến trong ngày, chỉ là mưa nắng, chẳng tốt và chẳng xấu. Tốt hay xấu l...
21/12/2020

# XÂY DỰNG ĐỜI MÌNH:

Chào các bạn,

Mưa nắng xảy đến trong ngày, chỉ là mưa nắng, chẳng tốt và chẳng xấu. Tốt hay xấu là do bạn nghĩ thế nào về mưa nắng, hành xử thế nào với mưa nắng. Mọi sự xảy ra trong đời bạn cũng như thế – gặp bệnh, gặp tiền, gặp người mới, gặp bạn cũ, gặp khó khăn – đều chẳng tốt chẳng xấu. Tốt hay xấu là do bạn nghĩ gì về sự kiện đó, và hành xử thế nào với sự kiện đó. Nếu bạn nghĩ nó tốt cho bạn và hành xử như thế thì nó tốt; nếu bạn nghĩ nó tồi thì nó tồi.

Nghĩa là mọi điều trên đời tự nó đều là trung tính – bạn bị đụng xe, bạn bị chửi bới, bạn được người ta khen – đều là trung tính. Mọi sự như thế xảy ra đều trung tính như mưa nắng. Tốt hay xấu là do bạn, nếu bạn cho là điều tốt, thì chúng sẽ tốt, nếu bạn cho là điều xấu thì chúng xấu. Nếu bạn bị đụng xe chẳng hạn, bạn thấy đó là huyện xui năm nay, thì nó là chuyện xui, và có thể lôi theo những cái xui khác cho bạn, thành một chuỗi những xui xẻo của “năm hạn.” Nhưng nếu bạn nói: “Hên quá, đụng xe xém chết, mà mình chẳng sao cả”, thì đó là chuyện hên cho bạn và nó sẽ lôi kéo thêm các điều tích cực tới cho bạn.

Cuộc đời tự nó trung tính. Mọi sự cứ xảy ra cho mình như mưa nắng. Chúng ta làm gì với những điều xảy ra là việc của chúng ta, và từ đó biến các sự kiện thành điều tốt hay xấu cho ta. Đó chính là “ta tự xây dựng thế giới của chính mình” – thế giới tích cực hay thế giới tiêu cực. Và tích cách tích cực hay tiêu cực này của thế giới của mình thì do mình ấn định 100%, tự do hoàn toàn, chẳng ai có thể cản trở hay đòi hỏi mình ấn định kiểu của họ được.

Nghĩa là, thế giới của bạn là do chính bạn tạo ra 100%. Vật liệu thì có thể do Trời, thiên hạ, và tự nhiên tạo ra, nhưng bản chất/tính cách là do chính bạn tạo ta/ấn định 100%.

Nghĩa là, cuộc đời của bạn có thể 100% tích cực hay 100% tiêu cực là do bạn xác định mọi hiện tượng xảy ra cho bạn là gì – hiện tượng đó tích cực/tốt hay hiện tượng đó tiêu cực/xấu.

Mình chưa bao giờ xem những khó khăn xảy đến là xui xẻo, dù đó là gì – bệnh hoạn, người ta phê phán mình, công việc xảy ra khác dự tính của mình, thiên hạ tấn công mình. Mọi khó khăn, đối với mình chỉ có nghĩa là thử thách, cần phải vượt qua, cần phải chiến thắng. Mình không có chuyện xui bao giờ, chỉ có thử thách phải chiến thắng. Và mọi thử thách đều tốt, vì chúng là những bài tập cho chiến binh để chiến binh luôn tiếp tục trau dồi luyện tập kỹ năng chiến đấu mỗi ngày.

Nếu chúng ta luôn thấy mọi thứ xảy đến đều là một hiện tượng để tích cực, thì đời ta sẽ luôn tích cực, luôn đi lên, luôn tốt hơn, luôn thành công, dù bạn định nghĩ thành công là gì.

Tâm là chủ. Tâm bạn xây dựng thế giới của bạn, xây dựng đời bạn.

Chúc các bạn luôn thành công.

Mến,

Hoành

© copyright 2020
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com
https://dotchuoinon.com/2020/12/18/xay-dung-doi-minh/

 # MỖI NGÀY MỘT BƯỚC:Chào các bạn,Điểm chính trong tiến trình phát triển cá nhân (personal development) không phải là bạ...
12/12/2020

# MỖI NGÀY MỘT BƯỚC:

Chào các bạn,

Điểm chính trong tiến trình phát triển cá nhân (personal development) không phải là bạn làm được “bước nhảy vọt” và “hốt nhiên đại ngộ” trong một phút, mà là một tiến trình tăng trưởng dài hạn và liên tục, như là học từ lớp 1 đến lớp 12 hay cử nhân hay thạc sĩ rồi tiến sĩ. Năm nào cũng lên một lớp, năm này cao hơn năm trước một chút.

Hầu như mọi sự trên đời đều như thế. Trong một công ty bạn cũng phải là lính, rồi từ từ lên sĩ quan các cấp, rồi lâu năm thành tướng. Mở kinh doanh thì ban đầu là công ty 1 người, rồi từ từ thành 2, 3 người, 10, 15 người, nhiều năm sau có thể thành 10, 15 ngàn người và cả thiên hạ đều biết tiếng.

Cho nên trong việc luyện tâm bạn không cần phải thành thánh trong một ngày, nhưng ngày nào cũng quan tâm luyện tập trái tim mình. Mỗi ngày luôn khá hơn một chút, luôn yêu thương nhiều hơn, khiêm tốn nhiều hơn, thành thật nhiều hơn, tĩnh lặng nhiều hơn một chút. Chỉ cần một chút mỗi ngày, sau nhiều năm, thì bạn đã chuyển hóa con người bạn đến 180 độ. Và một lúc nào đó, với cơ duyên, bạn sẽ “hốt nhiên đại ngộ” và nắm được tinh yếu của trái tim mình, cũng như trái tim người, và cả thế giới.

Bí quyết là làm việc liên tục: Mỗi ngày, không ngừng, mỗi ngày tiến một bước. Ngàn ngày sẽ là ngàn bước.

Điều mà bạn đang hiểu hôm nay về trái tim bạn, bạn thấy đã hơn năm ngoái rất nhiều. Nhưng đợi đó, nếu bạn liên tục chăm sóc trái tim, liên tục chăm sóc yêu thương trong trái tim mình, càng ngày yêu càng nhiều, thì 2, 3 năm sau bạn sẽ thấy là kiến thức hôm nay của bạn vẫn quá hạn hẹp. Và đến lúc bạn hốt nhiên đại ngộ thì cái đầu sẽ mở toang như mới bị bom nổ trong nhà.

Hốt nhiên đại ngộ thường thì chẳng hốt nhiên chút nào. Nó là kết quả của kinh nghiệm và suy tư qua nhiều năm tháng. Chỉ là “hốt nhiên” bởi vì mình chẳng đoán được là lúc nào “bước nhảy vọt” xảy ra, luôn đến bất ngờ và không báo trước.

Một vài người có căn cơ, có thể đại ngộ rất sớm so với nhiều người khác. Nhưng đối với đa số thiên hạ, thì mọi chúng ta đều sàn sàn như nhau và đều đòi hỏi thời gian học tập liên tục nhiều như nhau.

Cho nên, các bạn, bí quyết thành công cho MỌI THỨ trên đời của bạn là làm việc liên tục, không ngừng, và mỗi ngày tiến một bước.

Chúc các bạn luôn tiến bước.

Mến,

Hoành

© copyright 2020
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

https://dotchuoinon.com/2020/12/10/moi-ngay-mot-buoc/

 # SỨC MẠNH CỦA Ý CHÍ:Chào các bạn,“Ý chí” là sức mạnh của tâm trí, còn được gọi là “quyết tâm”, “quyết chí”, “nghị lực”...
09/12/2020

# SỨC MẠNH CỦA Ý CHÍ:

Chào các bạn,

“Ý chí” là sức mạnh của tâm trí, còn được gọi là “quyết tâm”, “quyết chí”, “nghị lực”, và đôi khi “lòng kiên trì”. Quyết tâm đạt cho được một điều, vượt qua một thử thách, chiến thắng một cuộc đấu tranh… đó là ý chí. Tiếng Anh là the will, tiếng Pháp là la volonté.

Ý chí là đầu máy của đoàn xe lửa của bạn. Không có ý chí thì như đầu máy chết và cả đoàn tàu chẳng chạy, ý chí yếu thì vừa chạy vừa lết như rùa, ý chí mạnh thì lao vun vút.

Tất cả mọi hoạt động của bạn trên đời đều do ý chí mà ra. Cho nên có ý chí mạnh, quyết tâm lớn, là điều đầu tiên và nền tảng cho mọi việc trên đời. Ngày nào ý chí của bạn mất, ngày đó mọi việc bạn đang làm ngã chết.

Cho nên tập luyện cho ý chí mình mạnh luôn là điều chính yếu trong nghệ thuật sống. Và cũng như mọi cơ bắp trong cơ thể, ý chí có thể được luyện tập để mạnh từ từ, mỗi ngày.

Luyên tập ý chí thì rất dễ. Với một công việc bình thường, có thể đạt được, bạn chỉ cần tự bảo: “Tôi sẽ làm xong việc này hôm nay (hay lúc nào đó),” rồi nhất định phải làm cho xong. Làm xong việc rồi là đã thành công trong việc thực hiện ý chí.

Dĩ nhiên đó phải là việc “có thể đạt được” ta mới dùng ý chí được. Ta không thể quyết tâm “đi bộ lên mặt trăng” mà đòi hỏi ý chí phải thực hiện cho bằng được điều đó. Nhưng với một điều có thể đạt được, ta chỉ cần nói “Tôi sẽ làm xong việc này” và làm cho xong, thì đó là bài học luyện tập ý chí duy nhất, thường xuyên, và hiệu quả nhất. “Duy nhất” vì chẳng có cách thứ hai. Muốn luyện tập ý chí thêm mạnh mẽ thì chì có hai bước duy nhất: (1) Nói: “Tôi phải làm” và (2) làm.

Mỗi chúng ta đã có kinh nghiệm nói mà không làm nhiều lần lắm rồi, như là “Tôi sẽ nhất định xuống ít nhất 2 ký trong 2 tháng”, nhưng nói xong thì ăn nhiều hơn và ngủ nhiều hơn trong hai tháng và mình tăng 2 ký thay vì giảm 2 ký như dự định. Hay “Tôi sẽ bắt đầu bỏ hút tháng này,” nhưng bỏ được ba ngày, ngày thứ tư hút lại gấp 4 lần để bù lỗ, và sau đó thì tiếp tục phì phèo 10 năm nữa.

Ý chí mạnh hay yếu, cũng như cơ bắp, là do ta có thói quen sử dụng ý chí nhiều hay ít. Người chơi thể thao hay lao động thường xuyên thì cơ bắp mạnh, người chẳng đụng ngón tay vào việc gì cả đời thì cơ bắp yếu. Người sử dụng quyết tâm làm cho xong mọi việc thường xuyên thì ý chí mạnh, người chẳng có quyết định gì, chẳng quyết tâm làm gì bao giờ, thì ý chí yếu.

Cho nên, muốn ý chí mạnh thì bạn luôn làm hai điều: (1) Nói “Tôi sẽ làm việc… vào lúc… cho xong” và (2) làm cho xong.

Chú ý: Nói “Tôi sẽ làm” thì chưa đủ, vì chữ “sẽ” rất có thể là năm bảy năm nữa hay… Tết Congo. Lời hứa chỉ có giá trị khi có nói rõ thời gian: “Tôi sẽ giặt mấy bộ đồ này ngày mai”. Như thế mới được.

Các bạn, hãy tập thói quen “nói là làm”. Đó là thực tập/thực hành ý chí. “Nói là làm” là công thức 3 chữ ngắn gọn của thực hành ý chí.

Nói là làm.

Hãy thực hành như thế và ý chí bạn sẽ từ từ trở thành cực mạnh. Và bạn sẽ thành công vùn vụt trên đời.

Chúc các bạn luôn mạnh mẽ và thành công.

Mến,

Hoành

© copyright 2020
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

https://dotchuoinon.com/2020/12/07/suc-manh-cua-y-chi/

"Các bạn, ham làm việc có thể làm ta quên nghỉ. Đôi khi ta không ham làm việc, nhưng làm việc dữ quá, cơ thể cũng quen v...
27/11/2020

"Các bạn, ham làm việc có thể làm ta quên nghỉ. Đôi khi ta không ham làm việc, nhưng làm việc dữ quá, cơ thể cũng quen vào guồng đó và tự nhiên làm việc không muốn nghỉ. Nói chung là có nhiều lý do để một người nghiện làm việc. Từ “workaholic” (nghiện làm việc) thường có nghĩa tốt là người siêng làm việc, nhưng thực sự thì đó chẳng là điều tốt – workaholic thường có vấn đề đối với gia đình, dễ nghiện rượu hay thuốc lá, và thường đổ bệnh nặng bất ngờ, như động tim hay đột quỵ. Bạn làm việc dữ đội để chết năm 45 tuổi, để làm gì?

Đó là chưa nói về đời sống tâm linh. Đời sống tâm linh cần tĩnh lặng, từ tốn và gần gũi mọi người. Workaholic chạy một giờ 100 km thì chẳng thể tĩnh lặng, từ tốn và gần gũi ai được. Rất khó để phát triển một trái tim nhân ái và hiền dịu.

Tiền nhân đã biết nhu cầu nghỉ cả nghìn năm nay rồi. Chúng ta trên lý thuyết cũng đã tăng thêm ngày nghỉ cuối tuần rồi. Và chúng ta cũng đều dốt đủ để làm việc ồ ạt luôn trong những ngày gọi là ngày nghỉ.

Slow down. Sống ở đây lúc này. Chậm lại, ngắm nhìn hoa cỏ và đường phố thường xuyên, mỗi ngày. Chậm lại một chút sẽ kéo dài tuổi thọ của bạn, và giúp đầu bạn sáng suốt thông thái hơn.

Chúc các bạn luôn thông thái." - Trần Đình Hoành.

Chào các bạn, Trong thời đại này, chúng ta chạy đua với đồng hồ dữ quá, nên thường quên nghỉ. Và đương nhiên là quên ngừng stress, vì cứ chạy mãi thì stress càng ngày càng tăng, nhưng ta chẳng nhận…

Address

Da Nang

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phát Triển Bản Thân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share