Nhật Linh Event

Nhật Linh Event Tôi yêu những con người tràn đầy yêu thương, yêu những tiếng cười, niềm vui và sự hạnh phúc vỡ òa....Event là nơi tôi được sống... được thấy mọi người....

MẸ LÀ AI?Mẹ, là người phụ nữ thích nói nhiều đến nỗi mà chúng ta bực mình rồi sẵn sàng đáp lại những ngôn từ khó nghe, t...
24/05/2022

MẸ LÀ AI?

Mẹ, là người phụ nữ thích nói nhiều đến nỗi mà chúng ta bực mình rồi sẵn sàng đáp lại những ngôn từ khó nghe, thậm chí vô phép để rồi bà lẳng lặng quay đi như người mang tội ấy.

Mẹ, là người phụ nữ mà thỉnh thoảng chúng ta vẫn vằn mắt, hắng giọng lên mà cáu bẳn, gắt gỏng hay to tiếng với bà ấy để thỏa cơn bực dọc của mình ấy.

Mẹ, là người phụ nữ cứ lặng lẽ bếp núc hàng ngày cho chúng ta ăn những bữa cơm mà lắm khi chúng ta còn chê ỏng chê eo, khó chịu bỏ đũa chẳng ăn lấy vài miếng ấy.

Mẹ, là người phụ nữ mà chúng ta đi học vẫn nhắc bà đến tháng phải nộp tiền học phí, tiền ăn, tiền phòng trọ, tiền sinh nhật đứa bạn lớp bên hay quà tặng người yêu vừa mới quen tháng trước mà đã thấy ngọt ngào thắm thiết quá đỗi ấy.

Mẹ, là người phụ nữ mà căn dặn đủ điều, dặn đi dặn lại mấy thứ vặt vãnh mà ta cho là biết hết rồi trước khi rời khỏi nhà, và cũng là người lặng lẽ nhìn nước mắt hay bộ mặt đau đớn, buồn tủi của chúng ta khi trở về với những lỗi lầm ấy.

Mẹ, là người mà có gì cũng mua sắm hết cho chúng ta, nhưng chúng ta lại đi mua sắm đồ cho những người yêu hay đám bạn khiến ta vui ấy.

Mẹ, là người luôn đuổi chúng ta đi tìm và khám phá những chân trời, tri thức mới, nhưng cũng luôn mở rộng vòng tay và đón chúng ta trở về trong thất bại, ê chề ấy.

Mẹ, là người tảo tần cả đời để chăm bẵm và với đôi mắt chỉ để dõi theo cuộc đời chúng ta, xem chúng ta hân hoan, đoạn trường hay an bình, trọn vẹn ấy.

Nhưng, với chúng ta, Mẹ là ai ???

Hạnh phúc là để cảm nhận, không phải để thể hiện.Cuộc sống là để trải nghiệm, không phải để toan tính.Tình cảm là để kết...
23/07/2021

Hạnh phúc là để cảm nhận, không phải để thể hiện.
Cuộc sống là để trải nghiệm, không phải để toan tính.
Tình cảm là để kết nối, không phải để thử nghiệm.
Cha mẹ là để hiếu thuận, không phải để đòi hỏi.
Bạn bè là để chia sẻ, không phải để so bì.
Người thân là để chăm sóc, không phải để tổn thương.
Tiền bạc là để chi tiêu, không phải để đo lường.
Công danh là để cống hiến, không phải để khoe khoang.
Vật chất là để sử dụng, không phải để phô trương.
Tin tưởng là để chắc chắn, không phải để áp lực.

Trên hành trình trưởng thành ta đi luôn có dấu chân của những người bạn. Ở điểm xuất phát, ai cũng mong muốn có thật nhi...
23/07/2021

Trên hành trình trưởng thành ta đi luôn có dấu chân của những người bạn. Ở điểm xuất phát, ai cũng mong muốn có thật nhiều thật nhiều người đồng hành, cùng bước chân hướng về phía trước, mỗi người mỗi sắc vẻ, càng đông vui càng tốt biết bao nhiêu. Nhưng càng dần về phía vạch đích, mọi thứ càng xa rời với kế hoạch ban đầu. Có những người rẽ ngã về hướng khác, có những người dừng lại, nhưng cũng có những người càng thêm sát cánh bên ta. Đôi lúc, có thể ta sẽ tiếc nuối và buồn bã, ta ước gì ta có thể dành cho nhau nhiều thời gian để thấu hiểu. Nhưng rồi ta biết rằng, mỗi người đều có hành trình riêng, và con đường ta đi, có lẽ chỉ chung bước một lối nhỏ. Dù vậy, nếu không có những người bạn tuyệt vời, hành trình ta đi sao có thể vui vẻ và nhiều hồi ức đến như thế. Không ai muốn lựa chọn cô đơn trên đường đời cả.

Nếu mỗi người bạn của ta là 1 chậu cây thì trái tim ta là một khu vườn. Ta sẽ vất vả chăm sóc, bắt rệp, tra cứu cách trị bệnh, bê ra chỗ nắng hay vác vào chỗ râm, ta lao tâm khổ tứ trăm bề, nhưng xét đến cùng, chính chúng sẽ làm dịu đi cái màu gay gắt của thành phố này và làm cuộc sống trở nên trong lành, thú vị hơn.

Ngày qua đi, hoàng hôn dẫu có vô tình. Đêm vẫn tối và ngày về vẫn sáng. Sao không vui vẻ mà chấp nhận? Không, thì cũng c...
17/06/2021

Ngày qua đi, hoàng hôn dẫu có vô tình. Đêm vẫn tối và ngày về vẫn sáng.

Sao không vui vẻ mà chấp nhận? Không, thì cũng chả thay đổi được gì hay thay đổi được ai. Phiền não thế gian có vương vãi đêm dài. Đời vẫn thế, ngoài kia người vẫn thế....

BỚT THAM và BIẾT ĐỦSư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng phát hiện củi không đủ, con sẽ làm thế nào?”Một đệ tử nói: “C...
04/04/2021

BỚT THAM và BIẾT ĐỦ

Sư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng phát hiện củi không đủ, con sẽ làm thế nào?”
Một đệ tử nói: “Con sẽ đi tìm”.
Một đệ tử đáp: “Con đi mượn tạm cho nhanh”.
Một đệ tử khác nói: “Là con, con sẽ đi mua”.
Sư phụ mỉm cười hỏi: “Thế sao các con không đổ bớt nước đi?”.

============

Nếu bạn đang mệt mỏi, nghĩa là tham vọng đã nhiều hơn khả năng, nước nhiều..... hơn củi.
Để Hạnh phúc, hoặc là phải đi kiếm củi nhiều hơn, hoặc là đổ bớt nước.
Kiếm củi chưa chắc sẽ có, nhưng nước thì chắc chắn có thể tự đổ bớt được.

HẠNH PHÚC chính là BỚT THAM & BIẾT ĐỦ

TRÂN TRỌNG NHỮNG LẦN GẶP GỠChúng ta, mỗi ngày đều có cơ hội gặp gỡ một ai đó, có thể sẽ là một người quen hoặc xa lạ, có...
24/01/2021

TRÂN TRỌNG NHỮNG LẦN GẶP GỠ

Chúng ta, mỗi ngày đều có cơ hội gặp gỡ một ai đó, có thể sẽ là một người quen hoặc xa lạ, có thể bạn sẽ gặp lại họ nhiều lần hoặc chẳng bao giờ nữa...

Bởi vậy, mình luôn quan niệm giữa dòng đời tấp nập này gặp được nhau là nhờ chữ Duyên, vậy nên dù trong hoàn cảnh nào, hãy trân trọng chữ Duyên ấy!

Một người sẽ mang cho bạn những nụ cười
Một người mang đến những thử thách
Một người đem đến cho bạn niềm đam mê
Một người trở thành động lực của bạn
Một người giúp bạn chia sẻ những nỗi niềm

======================
Mình có cơ hội gặp gỡ rất nhiều người, có người nhớ mặt nhớ tên, có người lại như một cơn gió thổi qua, muốn quay nhìn thì đã biến mất
Nhưng, đừng buồn vì mình không nhớ bạn, bởi vì ở khoảnh khắc chúng ta chạm nhau, mình luôn dùng sự chân thành đáp lại.

Người ta sống trên đời thường không hạnh phúc vì nhiều lý do. Nhưng chủ yếu nhất là ba nguyên nhân sau: - Thứ nhất: Quen...
31/12/2020

Người ta sống trên đời thường không hạnh phúc vì nhiều lý do. Nhưng chủ yếu nhất là ba nguyên nhân sau:
- Thứ nhất: Quen phóng đại hạnh phúc của người khác.
- Thứ hai: Quen phóng đại nỗi khổ của bản thân mình.
- Thứ ba: Quen mang nỗi khổ của bản thân mình ra so sánh với hạnh phúc của những người khác, đem khuyết điểm của mình ra so sánh với ưu điểm của người khác.
👉Phóng đại hạnh phúc của người khác thì sẽ luôn thấy mình thiếu thốn, bất hạnh, rồi từ đó sinh tự ti, hoặc ghen tỵ, bất mãn, đồng thời khởi sinh tâm tham muốn chiếm đoạt.
👉Phóng đại nỗi khổ của bản thân mình thì khiến mình chìm đắm trong đau khổ, trầm cảm và bi quan với cuộc đời mà mất hết động lực vươn lên.
Mà sự thật thì đa phần nỗi khổ ấy là không có thực, do chúng ta tưởng tượng thêm mà thành nặng nề. Nỗi khổ thực tế chỉ là 10%, người có suy nghĩ đúng đắn có thể biến nó trở thành 0%, còn người quen phóng đại nỗi khổ của bản thân có thể cộng thêm vào nó 90% nữa.
So sánh luôn luôn là khập khiễng và vô ích, nhất là khi so sánh mình với người, chỉ có hại mà chẳng có lợi chút nào. Khi so sánh thấy mình hơn người thì sinh tâm kiêu ngạo, khi thấy mình kém người thì tự ti, bất mãn.
Tất cả những nguyên nhân trên đều xuất phát từ thái độ không bằng lòng với bản thân mình, cái gì cũng muốn được, muốn hơn mà không chịu “buông”.
Sống trên đời, làm người không nên quá khắt khe, làm việc không cần quá cầu hoàn mỹ, niềm vui không thể hưởng hết, đối nhân xử thế nên hiểu được có chừng có mực, khoan dung đối với người khác chính là cho bản thân mình một phần linh động, một đường lui.
Sống an vui là sống biết đủ, sống tri ân cuộc đời đã cho mình cơ hội được sống làm người, được học hỏi và rèn luyện bản thân mình ngày một hướng thượng, thanh cao. Người sống có ý nghĩa, từng ngày trôi qua không uổng phí, không hối tiếc mới là người sống hạnh phúc, không uổng phí kiếp sống làm người...
(Sưu tầm)

CÁI GIÁ CỦA SỰ CHÂN THÀNH Buổi chiều, trong một cửa hàng bách hóa, bầu trời đột nhiên đổ cơn mư...
19/12/2020

CÁI GIÁ CỦA SỰ CHÂN THÀNH

Buổi chiều, trong một cửa hàng bách hóa, bầu trời đột nhiên đổ cơn mưa lớn, một bà lão ăn mặc giản dị, khắp người ướt sũng đi vào tránh mưa, gần như toàn bộ nhân viên bán hàng đều không muốn để mắt đến bà lão này.

Có một chàng trai rất thành kính nói với bà rằng: “Phu nhân, chào bà, tôi có thể giúp gì cho bà đây?”.

Bà lão cảm thấy ái ngại khi mượn chỗ của người khác để tránh mưa, liền tìm mua một vài món đồ, nhưng đi vòng quanh mãi mà không biết mua gì.

Chàng trai này nhìn thấy liền nói với bà lão rằng:

“Phu nhân, bà không cần cảm thấy khó xử! Tôi đã để một chiếc ghế ở trước cửa, bà cứ yên tâm ngồi ở đó là được rồi”.

Hơn tiếng sau, cơn mưa cũng đã tạnh, bà lão đến cám ơn và xin danh thiếp của chàng trai này rồi đi mất.

Mấy tháng sau, chàng trai này đã được một cơ hội hiếm có, anh được chỉ định làm đại biểu cho công ty bách hóa này. Anh sẽ đàm phán nghiệp vụ với công ty, gia tộc lớn khác. Cuộc đàm phán thành công và chàng trai mang về lợi nhuận rất lớn cho công ty.

Về sau chàng trai mới biết là bà lão đó đã cho cậu cơ hội này, hơn nữa bà lão này không phải ai khác, mà chính là mẹ của “Vua Thép” Carnegie, tỷ phú nước Mỹ.

Thế là, chàng trai này từ đây đã thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây, trở thành trợ thủ đắc lực của “Vua Thép” Carnegie, đồng thời cũng là một trong số nhân vật trọng yếu giàu có bậc nhất, địa vị chỉ đứng sau Carnegie mà thôi.

Người ta thường chỉ nhìn bằng đôi mắt chứ ít ai cảm nhận bằng cả trái tim mình, ngây ngất trước sự hào nhoáng, mê mẩn trước sự bóng bẩy và bỏ quên đi cái vô cùng quý giá đó là “tấm lòng chân thành”.

Và những ai chân thành thì chắc chắn sẽ nhận được phúc đức, may mắn bởi vì “họ xứng đáng”!

Sưu tầm.

Không phải vì vui mới biết cách cười tươi. Mà bởi vì giữ thói quen hay cười, con người mới trở nên vui vẻ.Không phải vì ...
26/09/2020

Không phải vì vui mới biết cách cười tươi. Mà bởi vì giữ thói quen hay cười, con người mới trở nên vui vẻ.

Không phải vì ghét mới buông lời nặng nhẹ. Mà bởi vì quen buông lời nặng nhẹ, nên gặp ai cũng ghét.

Không phải vì đánh đổi mới dành được tình yêu. Mà chính bởi vì yêu, nên mới bằng lòng đánh đổi.

Không phải vì sợ nên không dám tiến bước. Mà bởi vì mãi không chịu tiến bước, nên mới sinh ra sợ.

Không phải vì can đảm mới quyết tâm nỗ lực. Mà bởi vì thông qua nỗ lực, con người mới học được can đảm.

Không phải vì sống nên mới gặp gian nan, thử thách. Mà bởi vì tồn tại gian nan, thử thách, nên cuộc đời mới đáng để sống (và chinh phục).

| Xu |

Người đàn ông yêu thương trong thầm lặng ❤❤❤
18/08/2020

Người đàn ông yêu thương trong thầm lặng ❤❤❤

CHA MẸ NUÔI CON BIỂN HỒ LAI LÁNGCON NUÔI CHA MẸ TÍNH THÁNG KỂ NGÀY- Alo. Anh hai hả? Anh đang ở đâu vậy?- Anh Hai đang ở...
14/08/2020

CHA MẸ NUÔI CON BIỂN HỒ LAI LÁNG
CON NUÔI CHA MẸ TÍNH THÁNG KỂ NGÀY

- Alo. Anh hai hả? Anh đang ở đâu vậy?
- Anh Hai đang ở cơ quan, có gì không cô út?
- Chiều về sớm tranh thủ qua nhà em đón Mẹ về nhà anh chị nhé
- Ủa, còn ba ngày nữa Mẹ mới qua nhà anh mà? Sao đón sớm vậy?
-Em biết, nhưng mai vợ chồng em đi du lịch với cơ quan cả tuần mới về. Anh hai đón mẹ về nhà anh dùm em sớm vài hôm, tháng sau em bù lại cho
- Thôi được rồi, để anh về bàn với bà xã rồi tính sau
Nghe cuộc nói chuyện của cô con gái, bà Tư buông tiếng thở dài não ruột. Bà đứng lên lửng thững bước chậm chậm ra sân. Bà Tư cầm cái chổi lên quét quanh sân mà lòng ngổn ngang bao nỗi niềm. Bà Tư nhớ lại ...

Chồng chết sớm để lại cho bà Tư hai đứa con còn thơ dại. Lúc đó thằng Hai vừa mới chập chững biết đi những bước đầu tiên, con Út thì đang còn nằm nôi. Biết bao nhiêu khổ cực dồn hết lên đôi vai của bà, một sớm hai sương bà tảo tần lo cho hai đứa con khôn lớn. Buông cái này là bà chụp cái kia, làm và chỉ biết làm, miễn sao có tiền nuôi con là được

Khi hai con khôn lớn. Con Út muốn se sua với bạn thỏ thẻ với bà "Mẹ ơi con muốn mua áo mới", thằng Hai " mẹ ơi, cho con tiền mua chiếc xe đạp". Bà vui vẻ " Uhm. Để đó mẹ lo". Cứ thế, thằng Hai con Út trưởng thành chỉ biết ăn và học trong vòng tay của Mẹ đến khi ra trưởng và lập gia đình riêng. Cả hai đứa đều thành danh trong xã hội. Lúc hai đứa con còn nhỏ, tuy nghèo nhưng rộn rã tiếng cười. Bà Tư buông tiếng thở dài, bà tiếc nuối cái thời gian mẹ con đầm ấm đã qua. . .

Tiếng chuông gọi cửa làm bà Tư giật mình. Bà đi vội ra mở cửa, con dâu ào vào, thằng Hai theo sau. Con dâu lên tiếng
- Cô Út có nhà không hả Mẹ?
Bà vừa đóng cửa lại vừa trả lời
- Nó ở trên lầu đó. Cơm nước gì chưa mà bây qua đây
Con dâu không trả lời, đi vội vào trong nhà. Con Út nghe ồn ào dưới nhà liền chạy xuống. Chị dâu liền hỏi
- Cô Út làm gì mà tui gọi cháy máy không chịu nghe
- Em ở trong phòng xếp mấy bộ đồ để mai đi
- Cô đi rồi mẹ sao?
Con Út hơi khó chịu
- Thì em có gọi cho anh Hai nhờ đón Mẹ về bên anh chị vài hôm rồi mà
Con dâu vội nói
- Không được. Mai cuối tuần vợ chông tui cũng có việc đi tỉnh phát quà từ thiện hai ngày mới về. Cô Út xem tính sao thì tính
Con Út lớn tiếng
- Anh Chị làm gì mà khó khăn vậy. Đi phát quà từ thiện thôi mà có cần phải gấp như vậy không. Chị lúc nào việc nhỏ cũng làm lên cho nghiêm trọng. Chờ em về rồi hãy đi !
Con dâu cũng không vừa
- Vậy sao cô không ở nhà đi để hôm nào đến phiên Mẹ qua tui rồi cô đi du lịch.
Bà Tư sợ mấy đứa con nhìn thấy nên quay mặt đi nơi khác để lau vội giọt nước mắt đang trào ra vì kìm lại không được. Chờ cho cục đắng nghẹn ở cổ trôi xuống. Bà Tư vui vẻ cười ha hả nói
- Chuyện nhỏ mà sao tụi bây ầm ĩ thế. Được rồi để đó Mẹ lo
Thằng Hai chen ngang
- Mẹ lo cách nào?
Bà Tư chậm rải nói
- Lâu quá Mẹ không về quê, sẵn dịp vợ chồng con Út đi du lịch mươi hôm, vợ chồng thằng Hai cũng bận. Luôn tiện này Mẹ cũng muốn về Quê ở chơi với dì Năm bây vài hôm
Bà Tu nói xong, mấy đứa con đều nhất trí cao cách giải quyết của bà. Con Út lên tiếng
- Vậy thì mai anh Hai cho tài xế qua chở Mẹ ra bến xe
Bà Tư lại vui vẻ cười to để cho mấy đứa con yên tâm
- Cứ để đó Mẹ lo. Mai ta nhờ chú Ba xe ôm đầu ngỏ chở ta ra bến xe được rồi
Đêm hôm đó bà Tư suy nghĩ nhiều lắm. Tháng này ở nhà con Út thì tháng sau ở nhà thằng Hai. Bà Tư cảm thấy mình làm vướng bận cho con cái, vì mình mà hai anh em cãi nhau về chuyện ăn ở của bà. Làm Mẹ, bà không đành lòng nhìn cảnh như vậy

*****
Tuần sau
- alo cô Út hả? Cô về chưa
- Còn 2 hôm nữa em mới về. Có gì không anh Hai
- Hôm nay anh nóng ruột quá nên gọi cho dì Năm hỏi thăm Mẹ ,thì dì Năm nói là không có thấy Mẹ về nhà dì Năm.
Thế là cô Út và anh Hai cãi nhau ầm ĩ. Người này đỗ lỗi cho người kia. Cô Út đành phải bỏ cuộc du lịch bay về cùng anh Hai đi tìm Mẹ trong vô vọng

*********
Năm năm sau
Tại một nghĩa trang ở ngoại ô cách xa thành phố ,có một ngôi mộ lẻ loi ở phía sau. Trên tấm bia có ghi
Phần mộ bà Nguyễn Thị Tư.
Mất ngày. . . Tháng. . . Năm
Không rõ nhân thân

Mọi người trong làng kể lại. Cách đây năm năm, có một bà cụ từ đâu đến xin ở trong 1 đền thờ nhỏ này. Từ đó đền thờ trở nên sạch sẻ nhờ bàn tay chăm chỉ của bà cụ. Sớm tối bà cụ tụng kinh gõ mõ. Bà cụ hiền lành phúc hậu nên được dân làng yêu quý, họ đem đến cho cụ mớ rau, khoai củ và những cây nhà lá vườn. Cứ thế, bà cụ sống nhờ vào lòng yêu thương của dân làng. Mọi người ở đây ai cũng nhìn thấy được cụ bà có một nỗi niềm gì đó mà không tỏ cùng ai. Vì nét mặt cụ luôn toát lên một nổi buồn cho đến tận lúc bà mãi mãi ra đi .

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhật Linh Event posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to Nhật Linh Event:

Share