Những ngày chênh vênh - Viết để hiểu mình hơn

  • Home
  • Vietnam
  • Hue
  • Những ngày chênh vênh - Viết để hiểu mình hơn

Những ngày chênh vênh - Viết để hiểu mình hơn "Những ngày chênh vênh – Lắng nghe mình, hiểu mình và bước tiếp."

Page của chúng tôi tạo ra là nhằm tạo sân chơi lành mạnh và giao lưu đoàn kết giữa các trường, khoa thuộc trường Đại học Huế đến gần với nhau hơn. Nhờ nó các bạn sinh viên sẽ kết bạn và tìm hiểu những điều thú vị mới lạ từ bài vở đến đời sống mà chính những người bạn đó giới thiệu cho bạn biết.

Đại Dương Cuộc ĐờiCuộc sống vốn là một hành trình dài, mà trên con đường đó, ai cũng sẽ gặp những cơn sóng dữ, những tản...
22/03/2025

Đại Dương Cuộc Đời

Cuộc sống vốn là một hành trình dài, mà trên con đường đó, ai cũng sẽ gặp những cơn sóng dữ, những tảng băng chìm, những ngày giông bão tưởng chừng như chẳng thể bước tiếp. Có những lúc bạn mệt mỏi, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại, những cố gắng bỗng chốc hóa thành vô nghĩa, và mọi thứ trước mắt chỉ toàn là ngõ cụt. Nhưng bạn ơi, đừng vội nản lòng.

Hãy thử ngồi lại, hít một hơi thật sâu và nhìn lại tất cả. Những khó khăn hôm nay chỉ là một phần rất nhỏ trong hành trình dài rộng của đời người. Nó giống như một tảng băng trôi giữa đại dương—thứ bạn nhìn thấy chỉ là phần nổi, còn sâu bên dưới là cả một câu chuyện mà bạn chưa thể nhìn thấu hết được. Những thử thách hôm nay có thể làm bạn gục ngã, nhưng nó không thể quyết định cả cuộc đời bạn. Bạn mới chính là người nắm quyền kiểm soát con thuyền của mình.

Có một điều mà ai cũng cần phải hiểu: sau cơn mưa, trời lại sáng. Cuộc sống luôn có những khoảng tối, nhưng bóng tối không thể kéo dài mãi mãi. Đau khổ rồi cũng sẽ qua, vết thương nào rồi cũng sẽ lành, và những ngày u ám cũng sẽ nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp. Quan trọng là bạn có đủ kiên nhẫn để đợi đến khoảnh khắc ấy hay không.

Nếu hôm nay bạn cảm thấy chênh vênh, hãy cho phép bản thân dừng lại một chút. Không ai bắt bạn phải luôn mạnh mẽ. Hãy cho mình thời gian để thở, để chữa lành, để nhìn lại hành trình đã qua. Nhưng khi đã sẵn sàng, hãy mạnh dạn tiến về phía trước. Đừng để một khoảnh khắc khó khăn đánh mất cả tương lai tươi đẹp mà bạn xứng đáng có được.

Hành trình nào cũng có những đoạn đường gập ghềnh, nhưng đại dương luôn rộng lớn, và phía trước vẫn còn những chân trời chưa khám phá. Chỉ cần bạn không dừng lại, không bỏ cuộc, thì một ngày nào đó, bạn sẽ tìm thấy ánh sáng của riêng mình.

-----
The Ocean of Life

Life is a long journey, and along the way, everyone will encounter turbulent waves, hidden icebergs, and stormy days that make it seem impossible to move forward. There will be moments when you feel exhausted, as if the whole world is turning its back on you, when all your efforts seem meaningless, and everything ahead appears to be a dead end. But my dear, don’t lose heart.

Take a moment to sit down, take a deep breath, and reflect. The difficulties you face today are just a small part of a much larger journey. They are like an iceberg floating in the ocean—what you see is only the tip, while beneath the surface lies a story yet to be fully understood. The challenges of today may knock you down, but they do not define your entire life. You are the one who holds the reins of your own ship.

There is one thing that everyone must realize: after the storm, the sky will clear. Life will always have its dark moments, but darkness cannot last forever. Pain will fade, wounds will heal, and gloomy days will eventually give way to warm sunlight. The question is: do you have the patience to wait for that moment?

If today you feel lost and uncertain, allow yourself to pause for a while. No one expects you to be strong all the time. Give yourself the space to breathe, to heal, and to reflect on your journey. But once you are ready, step forward with courage. Do not let one difficult moment overshadow the bright future you truly deserve.

Every journey has its rough paths, but the ocean is vast, and ahead lies an endless horizon waiting to be explored. As long as you keep moving forward, without giving up, one day, you will find your own light.




Những điều từng sợ hãiTôi từng nghe ai đó nói rằng:Khi còn đi học, ta sợ nhất là điểm kém.Khi thi đại học, ta sợ nhất là...
22/03/2025

Những điều từng sợ hãi

Tôi từng nghe ai đó nói rằng:

Khi còn đi học, ta sợ nhất là điểm kém.
Khi thi đại học, ta sợ nhất là trượt.
Khi đi làm, ta sợ nhất là mất việc.

Nhưng rồi, khi ta đi qua tất cả, mới hiểu rằng không có gì là quá đáng sợ. Những thứ từng khiến ta mất ngủ, lo âu, từng khiến ta nghĩ rằng mình không thể tiếp tục… hóa ra cũng chỉ là một đoạn đường mà ai cũng phải bước qua.

Chúng ta đã từng nghĩ rằng thất bại là dấu chấm hết, nhưng thực ra, nó chỉ là một dấu phẩy tạm nghỉ trong hành trình dài của cuộc đời. Những điều tưởng chừng như không thể chịu đựng nổi, cuối cùng rồi cũng trở thành kỷ niệm. Cái đau của ngày hôm qua không còn nhói buốt khi ta nhìn lại hôm nay.

Có những ngày, mọi thứ dường như chống lại ta. Điểm số không như mong đợi. Công sức bỏ ra không nhận lại kết quả xứng đáng. Cánh cửa ta mong chờ mãi vẫn không mở. Ta loay hoay giữa những ngã rẽ, hoang mang tự hỏi: "Mình có đang đi sai đường?"

Nhưng bạn biết không? Không có cánh cửa nào đóng lại mà không có một cánh cửa khác mở ra. Cuộc sống không bao giờ lấy đi của ta tất cả. Điều quan trọng là ta có đủ kiên nhẫn để đợi chờ, đủ mạnh mẽ để bước tiếp hay không.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn nhận một kết quả không như ý…
Nếu hôm nay bạn cảm thấy mọi nỗ lực đều vô ích…
Nếu hôm nay bạn chưa tìm được hướng đi cho mình…
Nếu hôm nay là một ngày thật tồi tệ…

Thì cũng đừng vội tuyệt vọng. Nỗi lo hôm nay rồi cũng sẽ chỉ là chuyện của ngày hôm qua. Những gì bạn tưởng là mất mát, có khi lại chính là bài học giúp bạn trưởng thành hơn.

Cuộc sống luôn dành cho ta những điều đáng để hy vọng. Đừng quên rằng, ngày mai luôn có thể khác hôm nay!

-----
The Fears We Once Had

I once heard someone say:

When we were in school, we feared bad grades the most.
When we took exams, we feared failing the most.
When we started working, we feared losing our jobs the most.

But as we go through everything, we realize that nothing is truly terrifying. The things that once kept us up at night, the worries that made us feel like we couldn’t move forward—turns out, they were just challenges everyone must face.

We used to think that failure was the end, but in reality, it is just a comma in the long journey of life. The pain of yesterday no longer stings when we look back from today.

There are days when everything seems to be against us. The results don’t match our expectations. The hard work we put in feels like it was for nothing. The door we have been waiting for remains closed. We feel lost at life’s crossroads, wondering, "Am I on the wrong path?"

But you know what? No door closes without another opening. Life never takes everything away from us. The question is—do we have the patience to wait and the strength to move forward?

So, if today you received an unexpected result...
If today your efforts seem to have gone to waste...
If today you haven’t found your direction yet...
If today feels like a terrible day...

Don’t lose hope just yet. What worries you today will soon become yesterday’s story. What seems like a loss now may actually be a lesson that makes you stronger.

Life always gives us reasons to hope. And remember—tomorrow can always be different from today!




Tiến về phía ánh sángTôi biết bạn đang mệt mỏi. Có thể bạn vừa vấp ngã, vừa đánh mất điều gì đó mà mình đã dành cả tâm h...
22/03/2025

Tiến về phía ánh sáng

Tôi biết bạn đang mệt mỏi. Có thể bạn vừa vấp ngã, vừa đánh mất điều gì đó mà mình đã dành cả tâm huyết để theo đuổi. Bạn đã cố gắng, đã chăm chỉ, đã tin rằng chỉ cần nỗ lực hết mình thì thành công sẽ đến. Nhưng rồi, mọi thứ đổ vỡ ngay trước mắt.

Thất bại đau lắm. Nó khiến bạn nghi ngờ chính mình, lo lắng về tương lai, tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục, liệu mình có đủ sức để đứng lên một lần nữa.

Nhưng hãy dừng lại một chút. Đừng vội kết luận rằng con đường đã chấm dứt.

Cuộc sống không hề khép lại trước mặt bạn. Chỉ là bạn đang đi nhầm hướng mà thôi. Nếu lần này chưa đúng, hãy chỉnh lại lộ trình. Nếu một cánh cửa đóng lại, hãy tìm một cánh cửa khác. Bạn không hề bị mắc kẹt, chỉ là bạn cần thêm một chút thời gian để tìm ra con đường phù hợp với mình.

Nhìn xung quanh đi. Bạn vẫn còn những người thân yêu, những người bạn luôn sẵn sàng ở bên. Và quan trọng hơn hết, bạn vẫn còn chính mình. Nếu chính bạn cũng không tin vào bản thân, ai sẽ làm điều đó thay bạn đây?

Vậy nên, đừng bỏ cuộc. Nếu lần một thất bại, hãy thử lại lần hai. Nếu lần hai chưa thành, hãy tiếp tục với lần ba, lần bốn. Cứ bước tiếp, dù chậm, nhưng chỉ cần bạn không dừng lại, bạn nhất định sẽ đến được nơi mình muốn.

Thất bại không phải là dấu chấm hết. Nó chỉ là một bài học—một bài học để bạn mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, để một ngày nào đó, bạn sẽ đứng dưới ánh sáng của chính mình.
-----
Move Toward the Light

I know you're exhausted. Maybe you've just stumbled, lost something you poured your heart and soul into. You worked hard, you gave it your all, believing that success would come if you just kept pushing forward. But then, everything crumbled right before your eyes.

Failure hurts. It makes you doubt yourself, worry about the future, and question whether you have the strength to keep going.

But pause for a moment. Don’t rush to conclude that the road has ended.

Life hasn’t closed its doors on you. You're just heading in the wrong direction. If this path didn’t work out, adjust your course. If one door shuts, find another one. You’re not stuck—you just need a little more time to discover the path that truly belongs to you.

Look around. You still have people who care about you, friends who support you. And most importantly, you still have yourself. If you don’t believe in yourself, who will?

So don’t give up. If you fail once, try again. If you fail twice, try a third, a fourth time. Keep going, no matter how slow—as long as you don’t stop, you will eventually reach where you want to be.

Failure is not the end. It’s simply a lesson—a lesson to make you stronger, more resilient, so that one day, you will stand in the light you were meant to shine in.



Vấp ngã để trưởng thànhCó những lần vấp ngã trong công việc khiến ta đau đến nghẹt thở. Không chỉ là những vết thương hữ...
22/03/2025

Vấp ngã để trưởng thành

Có những lần vấp ngã trong công việc khiến ta đau đến nghẹt thở. Không chỉ là những vết thương hữu hình, mà còn là những tổn thương vô hình len lỏi vào tâm hồn, nơi ta đã dồn hết tâm huyết, kiên trì, hy vọng… để rồi mọi thứ vụt mất trong chớp mắt.

Công sức bao lâu nay bỗng chốc tan biến như bọt sóng. Ta ngồi đó, giữa đêm khuya, lòng nặng trĩu những lo âu về tương lai. “Mình có thể lo cho gia đình không? Mình sẽ lại thất bại sao? Mình phải làm gì tiếp theo đây?” Những câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí, khiến ta mệt mỏi, chùn bước.

Nhưng…

Nếu bây giờ ta buông xuôi, chẳng phải bao nỗ lực trước đây đều trở nên vô nghĩa hay sao?

Chính những lần vấp ngã này sẽ trở thành bước đệm để ta tiến về phía trước. Khi mọi thứ tưởng chừng sụp đổ, hãy nhớ rằng đó không phải dấu chấm hết, mà chỉ là một thử thách ta nhất định phải vượt qua. Đừng vội bỏ cuộc. Hãy đứng dậy, dù chỉ bằng những sức lực cuối cùng.

Tiến về phía trước!

Hãy tin rằng mình làm được. Hãy tin rằng bản thân xứng đáng với thành công.

Hãy cố gắng, dù chỉ là một chút mỗi ngày. Nếu hôm nay gục ngã, ngày mai ta sẽ đứng lên. Nếu một cánh cửa đóng lại, ta sẽ tìm cách mở ra cánh cửa khác.

Những vết thương ngày hôm nay rồi sẽ thành vết sẹo – không phải để ta đau đớn mỗi khi chạm vào, mà để nhắc nhở ta rằng mình đã từng mạnh mẽ biết bao nhiêu.

Hãy xem vấp ngã là một bài học – bài học không chỉ để nhớ, mà để trưởng thành.

Và một ngày nào đó, khi ngoảnh lại, ta sẽ mỉm cười. Bởi chính nhờ những lần gục ngã ấy, ta đã biết cách đứng dậy và bước đi kiên cường hơn bao giờ hết.

-----
Falling to Rise Again

There are times when failure in work feels suffocatingly painful. Not just visible wounds, but invisible scars that seep into the soul—where we have poured all our effort, persistence, and hope—only to watch everything slip away in an instant.

All the hard work, gone like waves crashing on the shore. We sit there, staring into the late-night darkness, burdened by worries about the future. "Can I take care of my family? Will I fail again? What should I do next?" These questions swirl endlessly in our minds, draining us, making us hesitate.

But…

If we give up now, wouldn't all our past efforts be in vain?

These moments of failure are not the end; they are stepping stones to move forward. When everything seems to collapse, remember—this is not a full stop, just a challenge we are meant to overcome. Don’t give up just yet. Stand up, even if it takes every ounce of strength you have left.

Move forward!

Believe that you can do it. Believe that you are worthy of success.

Keep going, even if it’s just a little each day. If you fall today, stand up tomorrow. If one door closes, find another way forward.

The wounds of today will eventually become scars—not to remind you of pain, but to remind you of your strength.

See failure as a lesson—not just to remember, but to grow.

And one day, when you look back, you will smile. Because through every fall, you have learned to rise stronger than ever before.




Có những ngày, hãy để mình được nghỉ ngơiCó những ngày, ta thức dậy với nguồn năng lượng tràn trề, háo hức bắt tay vào c...
22/03/2025

Có những ngày, hãy để mình được nghỉ ngơi

Có những ngày, ta thức dậy với nguồn năng lượng tràn trề, háo hức bắt tay vào công việc, học tập, phát triển bản thân. Mỗi ngày chăm chỉ là một ngày ta cảm nhận rõ sự tiến bộ của chính mình. Những mục tiêu dần rõ ràng, con đường phía trước như được soi sáng bởi nỗ lực không ngừng.

Nhưng cũng có những ngày, ta chẳng muốn làm gì cả. Một ngày mà mọi động lực dường như biến mất, ta chỉ muốn thả mình vào màn hình điện thoại, cuộn mãi trong những thứ vô định, rồi đến tối lại thấy bản thân mệt mỏi hơn trước. Đó không phải là lười biếng, mà chỉ là một dấu hiệu rằng ta đang cần nghỉ ngơi.

Những ngày như vậy, hãy dịu dàng với chính mình. Không cần cố gắng gượng ép khi tâm trí và cơ thể đang kiệt sức. Hãy chậm lại một chút. Đơn giản là ngồi xuống, tắt điện thoại, hít thở sâu, lấy một tờ giấy và ghi ra những điều mình muốn làm vào ngày mai. Không cần một kế hoạch quá hoàn hảo, chỉ một chút định hướng thôi cũng đủ để khi thức dậy, ta có thể bắt đầu lại từ đầu.

Kỷ luật không phải lúc nào cũng là chạy thật nhanh, làm thật nhiều. Đôi khi, kỷ luật còn là biết khi nào nên dừng lại. Nếu hôm nay ta không thể đọc mười trang sách, thì chỉ cần một trang cũng được. Nếu ta không còn muốn ăn uống theo chế độ lành mạnh, thì cho phép bản thân một chút món ăn yêu thích cũng chẳng sao. Quan trọng nhất là ta hiểu giới hạn của mình và biết khi nào cần lấy lại nhịp độ.

Hành trình phát triển bản thân không phải là một đường thẳng đều đặn. Sẽ có những ngày ta bước đi mạnh mẽ, cũng có những ngày ta cần dừng lại để thở. Nhưng chỉ cần không từ bỏ, dù đi nhanh hay chậm, ta vẫn đang tiến về phía trước.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn cảm thấy mệt, hãy cho mình một khoảng lặng. Không phải để dừng lại, mà là để sẵn sàng bước tiếp.
-----
There Are Days You Should Let Yourself Rest

Some days, we wake up feeling energized, eager to work, study, and improve ourselves. Each day of diligence brings a sense of progress, making us stronger and more determined. Goals become clearer, and the path ahead seems illuminated by our relentless efforts.

But then, there are days when we don’t want to do anything at all. Days when motivation fades away, and we find ourselves endlessly scrolling through our phones, lost in meaningless content—only to feel even more drained by the evening. It’s not laziness; it’s simply a sign that we need rest.

On days like that, be gentle with yourself. There’s no need to push forward when both your mind and body are exhausted. Slow down a little. Just sit down, turn off your phone, take a deep breath, and write down a few things you want to do tomorrow. It doesn’t have to be a perfect plan—just a small direction so that when you wake up, you know where to start again.

Discipline doesn’t always mean running at full speed or doing as much as possible. Sometimes, discipline means knowing when to pause. If you can’t read ten pages today, reading just one is enough. If you don’t feel like eating healthily, allow yourself a small treat—it’s okay. What matters is understanding your limits and knowing when to regain your rhythm.

Personal growth is not a straight, steady road. There will be days when you move forward with strength, and there will be days when you need to stop and breathe. But as long as you don’t give up—whether fast or slow—you are still progressing.

So, if today feels overwhelming, give yourself a moment of peace. Not to stop, but to prepare for the journey ahead.




Khi ta nhận ra…Có những điều trong đời ta cứ ngỡ là hiển nhiên. Như bữa cơm sẵn sàng trên bàn, như bóng dáng cha mẹ tất ...
22/03/2025

Khi ta nhận ra…

Có những điều trong đời ta cứ ngỡ là hiển nhiên. Như bữa cơm sẵn sàng trên bàn, như bóng dáng cha mẹ tất bật sớm hôm, như những lời dặn dò đôi khi ta cảm thấy phiền lòng. Ta lớn lên trong vòng tay yêu thương mà không mảy may nghĩ rằng có một ngày mọi thứ sẽ đổi thay.

Rồi một ngày, khi bước ra ngoài thế giới, ta mới nhận ra phía sau những tháng năm vô tư của mình là bao nỗi lo toan của cha mẹ. Là những buổi cha trở về với đôi bàn tay thô ráp vì lao động quần quật. Là đôi mắt mẹ quầng thâm vì những đêm dài thao thức lo lắng cho ta. Là những lần cha mẹ lặng lẽ nhường miếng ngon, chẳng bao giờ đòi hỏi gì cho riêng mình.

Có lẽ, chỉ khi trưởng thành, ta mới hiểu rằng cha mẹ không chỉ hy sinh tuổi trẻ mà còn hy sinh cả những giấc mơ, những mong muốn riêng tư để đổi lấy tương lai cho ta. Ta vẫn nghĩ mình còn nhiều thời gian để ở bên cha mẹ, để quan tâm, để yêu thương, nhưng thời gian đâu có đợi ai. Ta càng lớn, cha mẹ càng già. Những nếp nhăn trên trán họ ngày một sâu hơn, những bước chân ngày càng chậm lại.

Vậy mà đôi khi, ta lại vô tâm. Bận rộn với công việc, với cuộc sống riêng, ta quên mất rằng cha mẹ vẫn chờ một cuộc gọi, một lời hỏi thăm, một lần về nhà ăn bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình thân.

Nếu có một ngày bạn bất chợt giật mình tự hỏi: “Đã bao lâu rồi ta chưa ôm cha mẹ một cái? Đã bao lâu rồi ta chưa nói lời cảm ơn?”, thì có lẽ, đó là lúc ta cần dừng lại, để nhìn về nơi ta đã bước đi, để quay về với những người luôn dõi theo ta từ phía sau.

Vì thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng đừng để nó lấy mất cơ hội yêu thương cha mẹ khi ta vẫn còn có thể.
-----
When We Realize…

There are things in life we take for granted. Like a warm meal ready on the table, like the sight of our parents tirelessly working from dawn till dusk, like the words of caution that sometimes feel bothersome. We grow up in the embrace of love, never once thinking that one day, everything will change.

Then, one day, as we step into the world, we realize that behind our carefree years were countless worries carried by our parents. It was in the rough, calloused hands of our father after long days of labor. It was in our mother’s tired eyes, darkened by sleepless nights spent worrying for us. It was in the quiet sacrifices—where they gave up the best for us without ever asking for anything in return.

Perhaps only when we mature do we truly understand that our parents not only gave up their youth but also their dreams, their personal desires, to build a future for us. We always think we have time—time to be with them, to show our love, to care for them. But time waits for no one. As we grow older, so do they. Their wrinkles deepen, their steps slow, and the hands that once held ours begin to tremble.

Yet, sometimes, we are careless. Caught up in work, in our own lives, we forget that our parents still wait—for a call, a simple question about their day, a visit home for a humble meal filled with warmth and love.

If one day, you suddenly find yourself wondering, "How long has it been since I last hugged my parents? Since I last said thank you?"—then perhaps, it’s time to pause. To look back at the path we’ve traveled. To return to the ones who have always watched over us from behind.

Because time may take many things away, but don’t let it take away the chance to love your parents while you still can.



Những ngày chênh vênh – Viết để hiểu mình hơnCó những ngày lòng chợt lưng chừng như con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển. ...
22/03/2025

Những ngày chênh vênh – Viết để hiểu mình hơn

Có những ngày lòng chợt lưng chừng như con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển. Không bão tố, cũng chẳng có bến bờ. Chỉ là một khoảng lặng mênh mang, nơi ta không biết nên tiến hay lùi, nên ở lại hay rẽ sang một hướng khác. Những ngày như thế, người ta gọi là những ngày chênh vênh.

Chênh vênh không hẳn là buồn, nhưng cũng chẳng hề vui. Nó là thứ cảm giác lơ lửng, mong manh như một tờ giấy mỏng trước cơn gió nhẹ. Ta thấy mình hoang hoải giữa những câu hỏi chưa có lời đáp, giữa những con đường đan xen như một mê cung không lối ra. Đôi khi, ta tự hỏi mình đang đi về đâu? Điều gì mới thật sự thuộc về ta?

Những ngày chênh vênh, ta bỗng muốn thu mình lại, như một chú ốc sên trốn vào vỏ. Không ồn ào, không bon chen, chỉ có ta với chính ta. Nhìn lại những mảnh ghép của cuộc đời, những điều đã qua, những điều chưa tới. Ta học cách lắng nghe lòng mình, chậm lại một chút để cảm nhận rõ hơn những gì ta thực sự muốn.

Có lẽ ai cũng từng có những ngày như thế. Những ngày mà ngay cả bản thân cũng trở nên xa lạ, những ngày mà dù đứng giữa phố đông người vẫn thấy cô đơn. Nhưng chênh vênh không đáng sợ. Nó chỉ là một khoảng nghỉ để ta hiểu mình hơn, để nhận ra đâu là điều ta khao khát, đâu là điều ta thực sự cần.

Và rồi, sau những ngày chênh vênh, ta lại mạnh mẽ bước tiếp. Vì cuộc đời vốn là một hành trình dài, mà ai cũng cần đôi lần dừng lại để nhìn rõ con đường phía trước.
-----
Wavering Days – Writing to Understand Myself

There are days when the heart feels adrift, like a small boat floating aimlessly in the vast ocean. No storms, no shore in sight—just an endless stillness, where we don’t know whether to move forward or turn back, whether to stay or take a different path. People call these wavering days.

Wavering is not necessarily sadness, but neither is it joy. It’s a fragile, floating sensation, like a thin sheet of paper caught in a gentle breeze. We find ourselves lost in unanswered questions, standing at a crossroads with no clear direction. Sometimes, we wonder: Where am I going? What truly belongs to me?

On these wavering days, we suddenly want to withdraw, like a snail retreating into its shell. No noise, no rush—just solitude with our own thoughts. We look back at the puzzle pieces of our lives, at what has been and what is yet to come. We learn to listen to ourselves, to slow down just enough to understand what we truly desire.

Perhaps everyone has such days. Days when even we feel like strangers to ourselves, when we feel lonely even in a crowd. But wavering is not something to fear. It’s simply a pause, a moment to understand ourselves better, to recognize what we truly long for and what we truly need.

And then, after these wavering days, we rise again, stronger. Because life is a long journey, and sometimes, we need to stop for a moment—to see the road ahead more clearly.



Address

Hue

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Những ngày chênh vênh - Viết để hiểu mình hơn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share