29/03/2026
🌿 MÀU ÁO THANH NIÊN – KHI TUỔI TRẺ BIẾT YÊU THƯƠNG 🌿
Nhân dịp 26/03 – ngày thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, tự nhiên mình nhớ lại một chuyến đi đã từ khá lâu rồi.
Bức ảnh này chỉ là một buổi sáng rất bình thường, tụi mình cùng các bạn học sinh Úc đi ăn sáng, cười nói vui vẻ như bao ngày khác. Nhìn vậy thôi, nhưng đằng sau đó là một chuyến đi mà mình nghĩ là tuổi trẻ của mình sẽ luôn nhớ.
Hôm đó, tụi mình đến mái ấm Thiên Phước. Nơi có những đứa trẻ không may mắn, có em không nói được, có em chỉ nằm im lặng, có em nhìn xa xăm như chờ một điều gì chưa từng có. Lúc đó mình mới hiểu, không phải đứa trẻ nào cũng có một tuổi thơ trọn vẹn.
Có một em bé nắm nhẹ tay mình, bàn tay nhỏ xíu nhưng lạnh. Em không nói gì, chỉ nhìn. Ánh mắt ấy không hẳn là buồn, mà là một khoảng trống, khoảng trống của việc chưa từng biết đến cảm giác được ôm ấp.
Lúc đó, bạn Cao Ngọc Gia Linh (bạn đứng ngoài cùng bên phải bức ảnh) khẽ nói
“Lúc đầu mình nghĩ đây chỉ là một chuyến đi giao lưu bình thường… nhưng khi nhìn các em, mình thấy có cái gì đó nghẹn lại. Các em không chọn hoàn cảnh của mình, nhưng lại phải sống với nó mỗi ngày. Nhìn các cô chăm sóc các em, mình thật sự thấy thương… và cũng thấy nể.”
Câu nói đó đến giờ mình vẫn nhớ.
Mình nhớ cách các cô ở mái ấm nhẹ nhàng chăm từng bữa ăn, giấc ngủ cho các em, ngày này qua ngày khác, không than vãn. Những điều nhỏ bé ấy lại là cả thế giới đối với các em.
Có lẽ, đó cũng là lúc mình hiểu rõ hơn về ý nghĩa của “tuổi trẻ”.
Không chỉ là những ngày vui vẻ, mà còn là những lần biết dừng lại để nhìn, để thương, để thấy mình còn may mắn và học cách sống tốt hơn.
Nhân ngày 26/03, chỉ muốn nhắc lại một kỷ niệm cũ, nhưng là một kỷ niệm khiến mình trưởng thành hơn một chút.