16/04/2026
💜GẦN KẾT THÚC – NHỮNG NGÀY Ở KHU QUÂN SỰ MÀ TÔI KHÔNG MUỐN RỜI XA💜
Có lẽ chỉ khi sắp phải rời đi, người ta mới nhận ra mình đã quen với nơi này đến thế nào.
Những ngày đầu đặt chân đến khu quân sự của Trường Đại học Công nghệ Giao thông Vận tải, mọi thứ đều xa lạ. Từ tiếng còi báo thức vang lên lúc sáng sớm, những hàng người xếp ngay ngắn dưới nắng, cho đến từng động tác điều lệnh tưởng chừng đơn giản mà lại khó vô cùng. Khi ấy, ai cũng chỉ mong thời gian trôi nhanh một chút… để được trở về với cuộc sống “dễ thở” hơn.
Nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào, những điều tưởng chừng “khó chịu” ấy lại trở thành một phần quen thuộc. Là những buổi sáng cùng nhau chạy vội ra sân vì sợ muộn giờ, là những lúc đứng nghiêm dưới nắng nhưng vẫn tranh thủ nhìn nhau cười, là những giờ nghỉ ngắn ngủi nhưng đầy ắp tiếng nói chuyện rôm rả.
Và rồi buổi Gala văn nghệ hôm ấy diễn ra – như một dấu lặng đẹp giữa chuỗi ngày kỷ luật. Không còn khoảng cách, không còn sự ngại ngùng, chỉ còn lại những con người rất thật với nhau. Cùng hát, cùng cười, cùng vỗ tay, cùng lưu lại những khoảnh khắc mà sau này chắc chắn sẽ mang ra kể lại với một nụ cười.
Giờ đây, khi những ngày cuối cùng đang đến gần, cảm xúc lại trở nên lạ lắm. Không còn mong thời gian trôi nhanh nữa, mà chỉ muốn nó chậm lại một chút. Muốn được ở lại thêm vài buổi tập, thêm vài lần bị nhắc nhở, thêm vài lần cùng nhau ăn vội, cười vội…
Vì có những điều, khi đang ở trong đó, ta thấy bình thường. Nhưng khi sắp mất đi, mới biết nó đáng nhớ đến nhường nào.
Có thể sau này, mỗi người sẽ quay lại với cuộc sống riêng, với lịch học, với những bộn bề khác. Nhưng chắc chắn, những ngày ở khu quân sự – nơi đã từng khiến ta mệt, từng khiến ta than thở – lại trở thành một trong những ký ức đẹp nhất của thời sinh viên.
Một khoảng thời gian không dài… nhưng đủ để khiến người ta nhớ rất lâu.