28/12/2021
NHẢM TỪ VỤ ĐÔNG CHÍ, MẶT TRỜI, NHÀ, ĐẾN CAU VÀ CHUỐI
(Cái này có vài mẩu kiến thức nhập môn, thường được Phễu tui nói chuyện khi dạy về "kiến trúc nhập môn" hoặc "nguyên lý thiết kế". Nay rảnh ngồi gõ đặng giới thiệu với mấy em. Coi như chuyện phiếm, trà dư tửu hậu, coi đỡ buồn).
---
Hôm qua là Đông chí, tức là đứng ở mặt đất mà ngó lên trời, thì mặt trời lệch cực đại về phía nam vào giữa trưa. Bữa nay, giống như một cua rơ cần mẫn rong đuổi cung đường từ đông sang tây mỗi ngày, mặt trời lại bắt đầu "đánh võng" lên phía bắc. Đúng nửa năm sau khi đã đánh võng cực đại về hướng bắc, tức ngày Hạ chí, nó lại đánh võng từ từ về phương nam. Gặp ngày Đông chí, nó lại lượn về phương bắc. Rảnh ghê.
Đó là lý do tại sao giữa mùa đông hay giữa mùa hạ thì lại gọi là "chí" (có nghĩa là "cực kỳ", "cùng cực"). Tất nhiên sau ngày đông chí, dù có muốn thì mặt trời cũng chả thể lệch hơn về phương nam được nữa. Và ngày hạ chí cũng vậy, chả thể lệch hơn về phương bắc. "Chí" là vậy. Bữa nào rảnh rảnh, mặt trời buồn buồn đánh võng lên lề, ấy là lúc cả nhân loại sẽ đi ăn mày, à quên, bán muối. keke...
Dĩ nhiên trong quá trình đi lên đi xuống ấy, có hai lần chúng đi trên đỉnh đầu. Đó là ngày Xuân phân và Thu phân. Hai điểm này cũng là chính giữa hai mùa. Chẳng phải giống như Hạ chí và Đông chí (lúc này mặt trời đang đi ngon lành xuống phía bắc (hay nam), buộc phải "giội" lại); mặt trời lúc này cứ điềm nhiên đi qua. Thành ra cái ngày này được gọi là "phân": chúng đích thị là lằn ranh phân chia chính giữa mùa. Chớ hẻm gọi là "chí".
Viết tới đây chợt nhớ tới có một cuốn sách (nhảm nhí) về "kiến trúc công trình" (của một kiến trúc sư dạy ở ĐH Bách Khoa TpHCM); trong đó, tác giả gọi là "Xuân chí" và "Thu chí". Có thể tác giả này muốn khác người, nhưng chỉ qua cách xài từ đã thấy ông bị "lủng" về kiến thức nền tảng (phổ thông). Thường "điên" thì dễ "dốt". Điên mà uyên bác thì chắc ngoài cụ Bùi Giáng, cổ kim không có ai).
Quay lại vấn đề chính. Sở dĩ nói dài dòng thế chỉ để thấy mặt trời không phải là thanh niên nghiêm túc như chúng ta tưởng. "Hắn" đích thị là một tay chơi, lạng lách đánh võng thuộc hàng có số má.
Đua thì đua một mạch từ đông sang tây đi, còn bày đặt đánh võng, khi thì lượn về phương bắc, lúc thì lượn về phương nam trên bầu trời. Mắc mệt.
Và tổ tiên đáng kính của chúng ta cũng... đua đòi theo tên "mất dại" kia để mần 3 việc lớn nhứt của đời người là: cất nhà, lấy vợ, tậu trâu. À quên. Vụ tậu trâu thì không liên quan lắm. Có lẽ bọn trâu chúng sáng suốt nên không "dây" vào mấy vụ này.
Phễu tui không bịa. Đó là: "Lấy vợ hiền hoà, làm nhà hướng nam".
Cái vụ "lấy vợ hiền hoà" thì khó quá, cho qua. Còn "mần nhà hướng nam" thì Phễu tui tám được.
Rõ ràng như đã phân tích ở trên, mùa đông đường chuyển động (biểu kiến) của mặt trời lệch về phía nam; do vậy, hướng cái mặt nhà về phía này thì chắc chắc sẽ ấm. Mùa đông lạnh teo (như hổm rày) mà được sưởi ấm thì... mèo còn khoái.
Ngược lại, mùa hè nóng đổ mỡ (tháng 4-6 nóng banh xác); thì mặt trời lại lơ lửng trên mái và hơi chênh chếch ra phía sau nhà. Lúc này cả căn nhà được mái nhà che nắng. Rõ ràng, cái nắng của mùa này đã bị vô hiệu hoá.
Và hai cái tường đầu hồi nơi có phòng ngủ nằm ở hướng đông và tây (tất nhiên là ban ngày thì chẳng ai sử dụng chúng cả) là chỗ che nắng và cách nhiệt toẹt vời cho ngôi nhà.
Thành ra chỉ cần quay mặt nhà về phía nam thì căn nhà tự thân nó đã tránh nắng được vào mùa nóng, được sưởi ấm vào mùa lạnh.
Chưa hết đâu. Cái vụ "trước nhà trồng cau, sau nhà trồng chuối" gần như là một bộ đôi đi với câu tục ngữ đã được phân tích ở trên. Có câu này mà không có câu "làm nhà hướng nam", thì nó trớt quớt.
Tất nhiên, nếu nhà quay về hướng nam, thì phía sau của căn nhà quay về phía bắc. Thành ra vườn chuối mọc dày với các tàu lá lớn sẽ che gió lạnh mùa đông từ phía bắc thổi tới. Vừa rồi, gió đông bắc tràn về thổi huhu suốt ngày, vườn chuối sau nhà lại chưa kịp lớn; báo hại Phễu tui mém chết vì lạnh.
Còn mặt nhà (hướng nam) thì trồng cau. Mà cau thì thân cao tán nhỏ, cho nên vừa không cản gió mát vào mùa hè (gió mùa Tây Nam), vừa không che cái nắng ấm áp vào mùa đông. Với lại, sân là chỗ phơi nông sản. Nếu trồng cây tán lớn thì không tận dụng được năng lượng trời cho.
Thế, đâu phải bây giờ mới có thiết kế bền vững hay công trình xanh; mà ông bà ta hàng ngàn năm trước đã biết cái vụ này rồi.
Ấy là mới phân tích có 2 câu tục ngữ thôi, mà đã thế. Kho tàng tục ngữ còn cho biết thêm nhiều điều hơn thế. Bữa nào quởn, viết tiếp.
---
P/s:
* Phễu tui cũng đua đòi mà cái nhà ở Củ Chi có đầy đủ cả "trước cau sau chuối" (cau đang ươm còn chuối chưa kịp nhớn), lẫn "làm nhà hướng nam". Còn vụ "cưới vợ hiền hoà" thì... tính sau.
* Dzợ ơi, em lớn chưa ta??
---
(Nguồn ảnh: internet)