16/09/2015
Xin hãy cứ SỢ HỒN NHIÊN... tôi ơi...
[5 năm về trước thôi...khi chưa quen ai đó... tôi sợ đủ điều...]
- Sợ CÔ ĐƠN...
- Sợ Ế...
- Sợ khi buồn vu vơ không có người nào đó chịu ngồi lắng nghe mình tâm sự
- Sợ khi khóc không có 1 bờ vai để lau dòng lệ
- Sợ lạc lõng giữa đám đông không quen không biết...sợ...sợ.. sợ... Và cứ thế hồn nhiên tôi sợ...
[Để RỒI hiện tại tôi thấy CÁI SỢ lúc này ...nó còn đáng sợ hơn CÁI SỢ của 5 năm về trước]
*** Sự LẠC LÕNG...giữa người tôi đã từng quen biết...
*** Cũng chả dám tựa lưng vào ai đó khi mỏi mệt...
*** Lặng lẽ khóc cho chính người mình iu ...đợi chờ 1 lí do và lời giải thích
*** Và thật sự Cô đơn gấp ngàn lần hơn trước kia...
..*** Giờ có 1 điều giờ tôi chả sợ nữa... Ế...Vì mình đã già thật rồi... Thôi thì chờ người tử tế để yêu
P/S: Nỗi SỢ hồn nhiên... không đáng sợ bằng... nỗi SỢ cơm áo gạo tiền...
AD CHÚC CÁC BẠN LUÔN TÌM ĐƯỢC 1 TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC