25/07/2025
Không có gì tồn tại mãi, nhưng có những điều sẽ luôn được nhớ.
Mình không giỏi ăn nói. Nhất là với những gì mình trân trọng.
Và hôm nay mình xin phép thông báo: ULSA No Club (UNC) sẽ dừng hoạt động vĩnh viễn.
Không còn bài mới. Không còn tin nhắn trả lời. Không còn những dòng chữ nửa đêm gõ vội để an ủi ai đó đang cảm thấy mình bé nhỏ giữa thế giới rộng lớn.
Lúc mình mới vào trường mình đã lạc lõng, mình đã hoang mang, mình đã choáng ngợp. Để rồi mình nhận ra là: Có rất nhiều bạn cũng giống mình. Mình chẳng phải thần thánh hay anh hùng gì cả, nên mình không thể giúp tất cả mọi người được. Nhưng, mình giúp được ai thì hay người đấy, tại sao mình không thử cơ chứ? "Nếu cậu không thuộc về đâu cả? Liệu những người như vậy có thể tìm về một chỗ hay không?" Rồi mình bắt tay vào làm, để rồi mình nhận ra: Có chứ. Có những người cần một chỗ như vậy.
Không ồn ào. Không cạnh tranh. Không gồng mình.
Chỉ đơn giản là một nơi có thể thở ra, thở vào, và nói thật lòng rằng mình đang thấy mệt.
Mình đã nhận được rất nhiều câu chuyện – từ những bạn lần đầu viết ra nỗi buồn của mình, đến những bạn chia sẻ về chiến thắng nhỏ xíu giữa một ngày u ám.
Mình có thói quen là khi tặng một quyển sách cho ai đó thì mình sẽ ghi lời chúc bằng bút chì. Mình không mong rằng dấu tích của mình sẽ trải qua tháng năm cùng quyển sách, nhưng kể cả nét mực có mất đi, thì những vết hằn của nét bút vẫn còn đó. Cũng chính như page này vậy.
Ai rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng, chặng đường riêng. Có thể vài tháng sau, vài năm sau, hay thậm chí vài chục năm sau. Và biết đâu một lúc nào đó, bỗng bạn nhớ về một đoạn kí ức thời xa xưa, nơi có chúng ta ở đây, bạn sẽ bất giác mỉm cười. Vậy là mình đã gieo được một hạt giống cho tâm hồn của ai đó rồi, dù là nhỏ nhất nhưng đó cũng chính là hạt giống đẹp đẽ nhất mà mình đã gầy công tạo nên.
Việc để page ngủ yên không phải vì mình hết quan tâm, mà vì mình muốn giữ trọn vẹn ý nghĩa của UNC như ban đầu: Một chặng đường tử tế, chứ không phải một thứ tồn tại vì thói quen.
Page sẽ vẫn ở đây. Như một cái gác nhỏ cũ kỹ nhưng thân quen.
Bạn có thể ghé lại bất cứ khi nào thấy cần.
Tụi mình tự hào vì đã là một phần của những thế hệ ULSA – những con người dám đặt câu hỏi, dám cảm thấy khác biệt, và dám tìm cho mình một lối đi – kể cả khi nó không giống ai.
Tạm biệt. Và cảm ơn.
(2021 – 2025)
Send a message to learn more