Quynh Anh Shop

Quynh Anh Shop Trường ĐH DL quản lý và KD Hà Nội - Nay đổi tên thành Trường ĐH Kinh Doanh và Công nghệ Hà Nội Nếu là sinh viên thì phải chịu hình thức kỷ luật nặng nhất.

Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội được thành lập tháng 6 năm 1996, do Giáo sư Trần Phương (Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, nguyên Ủy viên Trung ương ĐCSVN (Khóa IV và V), nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng) làm Hiệu trưởng. Trường đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba (nhân kỷ niệm 10 thành lập) và Huân chương Lao động hạng Nhì (nhân kỷ niệm 15 thành lập

). hubt

Trường là một tổ chức hợp tác của những người lao động trí óc, tự nguyện góp sức, góp vốn để xây dựng và phát triển Trường bền vững, vì mục đích đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài, không vì mục đích lợi nhuận. Trường xác định sứ mệnh của mình là đào tạo các nhà kinh tế thực hành và các nhà kỹ thuật thực hành, tạo nguồn nhân lực cho việc hình thành một dàn cán bộ chủ chốt của các doanh nghiệp - những “binh đoàn chủ lực” trên mặt trận phát triển kinh tế xã hội theo hướng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Trường lấy đào tạo nghề nghiệp - thực hành làm định hướng chủ yếu, không chỉ quan tâm trau dồi kiến thức, mà trau dồi kiến thức phải đi đôi với rèn luyện kỹ năng thực hành, phát triển tư duy tìm tòi sáng tạo, kết hợp lý luận với thực tiễn; không chỉ quan tâm phát triển tài năng, mà phát triển tài năng phải đi đôi với bồi dưỡng phẩm chất đạo đức nhằm đào tạo thanh niên thành những cán bộ vừa hồng vừa chuyên. Qua 19 năm hoạt động, Trường đã tiếp nhận 95.000 sinh viên, trong số đó, đã "cho ra lò" 46.000 Cử nhân, Kỹ sư, Kiến trúc sư và 700 Thạc sỹ. Hầu hết đều nhận được việc làm ngay sau khi ra trường, với mức lương tương đối cao.
Đội ngũ giảng dạy của Trường gồm 1124 giảng viên cơ hữu, trong số đó, 130 có trình độ Tiến sĩ, Phó Giáo sư, và Giáo sư, 320 có trình độ Thạc sĩ, phần còn lại là Cử nhân, Kỹ sư. Ngoài giảng viên cơ hữu, Trường còn nhận được sự cộng tác của 300 giảng viên thỉnh giảng. Trường được trang bị 4.000 máy vi tính nối mạng Internet, bảo đảm cho mỗi sinh viên một máy khi học và thực hành. Khối lượng kiến thức của Chương trình đào tạo tương đối “nặng” so với các trường khác:
Đại học: 160 Tín chỉ so với 140 Tín chỉ
Cao đẳng: 120 Tín chỉ so với 100 Tín chỉ
Khối lượng kiến thức này đòi hỏi sinh viên phải học hành chuyên cần, nghiêm chỉnh. Những người ham chơi hơn ham học, muốn học giả mà lấy bằng thật thì không thích hợp với các chương trình này. Nhà trường triệt để chống tiêu cực, chống gian lận trong thi cử, cấm tặng quà cáp cho thầy cô giáo. Bất cứ cán bộ nhân viên nào, nếu phạm vào điều cấm kỵ này, đều bị loại khỏi Trường. BẬC HỌC NÀO ? Với tấm bằng tốt nghiệp Trung học phổ thông, bạn đã có chiếc chìa khoá để mở cửa vào lĩnh vực kiến thức sau trung học, cũng tức là kiến thức của bậc Đại học. Lĩnh vực kiến thức này bao trùm hàng trăm hàng ngàn ngành nghề khác nhau. Kiến thức sau trung học thường được chia làm 3 cấp độ để đào tạo, ứng với 3 mức thời gian (và 3 loại trường):
- 2 năm: Trung cấp chuyên nghiệp hay Cao đẳng cộng đồng
- 3 năm: Cao đẳng
- 4 năm: Đại học

Chia ra 3 cấp độ đào tạo là để tạo cơ hội học tập thuận tiện cho người học. Chỉ cần 2 năm là đã có một nghề trong tay để lập thân lập nghiệp. Có việc làm và thu nhập rồi thì dễ dàng bổ sung kiến thức (học liên thông) để đạt cấp độ cao hơn. Thanh niên nước ta thường có tâm lý “sính đại học”, tưởng chừng như chỉ có bằng đại học mới tìm được chỗ đứng trong xã hội. Đó là một nhận thức sai lầm. Bất cứ xã hội nào, kể cả các xã hội có nền kinh tế tiên tiến như Âu Mỹ, cũng cần đến trình độ Sơ cấp, Trung cấp, Cao đẳng nhiều hơn trình độ Đại học. Một chuyên viên kế toán, một chuyên viên thương mại, một chuyên viên máy tính chỉ cần đạt đến trình độ Trung cấp, Cao đẳng là đủ thành thạo để đảm đương công việc rồi. Một doanh nghiệp nhỏ không cần đến một Cử nhân kế toán để đảm nhiệm chức vụ Kế toán trưởng. Một chuyên viên kế toán trình độ Trung cấp, Cao đẳng là đủ. Xác định như vậy rồi thì chẳng còn gì phải băn khoăn về bậc học. Bậc học nào cũng thành nghề, miễn là học hành cho nghiêm chỉnh. NGHỀ GÌ? Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội là một trường đào tạo đa ngành, đa cấp, đa hình thức. Về trình độ Đại học, Trường đào tạo 16 ngành (nghề)

Nhóm ngành Kinh tế - Kinh doanh

1. Quản lý nhà nước
2. Quản lý kinh doanh
3. Kinh doanh Thương mại
4. Kinh doanh Du lịch
5. Tài chính
6. Ngân hàng
7. Kế toán - Kiểm toán

Nhóm ngành Kỹ thuật - Công nghệ

8. Công nghệ Thông tin
9. Kỹ thuật Điện - Điện tử
10. Kỹ thuật Cơ điện tử
12. Kỹ thuật Xây dựng công trình
12. Kiến trúc
13. Mỹ thuật ứng dụng

Nhóm ngành Ngoại ngữ

14. Tiếng Anh
15. Tiếng Trung
16. Tiếng Nga

Về trình độ Cao đẳng, Trường đào tạo 11 ngành (nghề):

1. Kế toán - Kiểm toán
8. Kỹ thuật Cơ điện tử
11. Kỹ thuật Xây dựng công trình

Về trình độ Thạc sỹ, Trường đào tạo 5 ngành (nghề):

1. Quản lý kinh doanh
2. Tài chính
3. Ngân hàng
4. Kế toán - Kiểm toán
5. Kỹ nghệ phần mềm

Về hình thức đào tạo, ngoài hình thức đào tạo chính quy đối với tất cả các ngành thuộc các bậc học nêu trên, nhà trường còn tổ chức các Khoá đào tạo Đại học tại chức (vừa làm vừa học) đối với các ngành thuộc Khối Kinh tế - Kinh doanh và ngành Công nghệ Thông tin. Hình thức đào tạo từ xa (E-Learning) được áp dụng đối với Chương trình đào tạo Cử nhân các ngành: Công nghệ Thông tin, Tài chính - Ngân hàng, Kế toán.
Đối với những người đã tốt nghiệp Trung cấp chuyên nghiệp, Cao đẳng, Cao đẳng nghề, nay muốn nâng cao trình độ lên Đại học, nhà trường có các Chương trình đào tạo liên thông lên Đại học- hệ chính quy. Theo học các chương trình này, học viên phải hoàn thành tất cả các học phần thuộc chương trình Đào tạo Đại học hệ chính quy của Trường, nhưng được miễn học lại những học phần đã hoàn thành ở các bậc học trước. Người nào không có điều kiện theo học hệ chính quy thì có thể chọn các Khoá đào tạo tại chức. Hiện nay, có quá nhiều sinh viên hướng vào nghề kế toán. Điều đó cũng dễ hiểu: bất cứ cơ quan/doanh nghiệp nào cũng đều cần kế toán trưởng và chuyên viên kế toán. Nhưng cũng nên coi chừng: bất cứ nghề gì mà có quá đông người xô vào thì cũng sớm bão hoà. Vả chăng, không phải ai cũng thích hợp với nghề kế toán. Những người chưa ngồi ấm chỗ đã muốn đứng dậy, những người thiếu tính cẩn thận thì không dễ gì thích ứng với nghề này. Trong nhiều thập kỷ qua, do thiếu vốn đầu tư, các ngành kỹ thuật - công nghệ ở nước ta ít được phát triển. Nhưng, mấy năm lại đây, dòng vốn đầu tư nước ngoài tăng mạnh, nhiều ngành công nghiệp hiện đại được xây dựng ở cả 3 miền đất nước, khiến cho nguồn nhân lực trình độ cao về kỹ thuật - công nghệ không đủ đáp ứng. Trước tình hình đó, sinh viên nước ta cần nhận biết đúng xu thế của thời đại, kịp thời định hướng nghề nghiệp của mình vào các ngành kỹ thuật - công nghệ.

30/03/2022

Gọi tên em là Nắng
Vì vắng em là ngày bão giông 🌈🌈🌈
Hiu hiu hot hit - set áo tay bồng nơ lưng sooc lụa hàn xink lắm luôn ạ, form chất xịn sò mát lịm mượt mà, các nàng lên đồ cứ gọi là hết nắc luôn, đi chơi, đi du lịch, cafe sống áo cứ gọi là hết ý luôn.
---------------------------------------
Size: S M L
Nhận hàng kiểm tra đẹp xuất sắc mới thanh toán nha các nàng, bao đẹp luôn ấy ạ 😘😘😘

Hành trình thành công của tỷ phú đầu tiên tại NepalCuốn hồi ký “Making it Big” là hành trình đi đến thành công của Binod...
13/03/2021

Hành trình thành công của tỷ phú đầu tiên tại Nepal
Cuốn hồi ký “Making it Big” là hành trình đi đến thành công của Binod K Chaudhary, tỷ phú đầu tiên của Nepal.
Chia sẻ trong Making it Big, Binod K Chaudhary, một trong những doanh nhân nổi tiếng nhất châu Á, giãi bày rằng gia đình ông làm việc trong lĩnh vực kinh doanh dệt may. Cha của ông, Shri Lunkaran Das Chaudhary và ông nội, Bhuramal Chaudhary, đã bước vào một cuộc hành trình dũng cảm từ Kathmandu tới những nơi khác để tìm cách bán sản phẩm của họ.
Thay vì tìm hiểu về thế giới kinh doanh thông qua sách giáo khoa và bằng cấp, cậu bé 10 tuổi Shri Lunkaran bắt đầu học kinh doanh từ chính cha mình. Họ thành lập cửa hàng quần áo đầu tiên của mình vào năm 1934.

Năm 1968, Shri Lunkaran bắt đầu mở cửa Arun's Emporium, cửa hàng bách hóa đầu tiên tại Nepal phục vụ phụ nữ, nam giới và trẻ em. Tuy nhiên, điều tưởng như một giấc mơ đã tan vỡ khi Shri Lunkaran đem tiền đi đầu tư vào một số công việc kinh doanh nhưng không có lợi nhuận.

Nhưng chính Binod đã lật ngược tình thế cho tình hình kinh doanh của gia đình. Sự ra đời của Wai Wai, một thương hiệu thực phẩm, đã mang lại cho ông danh hiệu "Vua mì" và hai phần trăm thị phần mì trên toàn thế giới. Từ các quy định kinh doanh đến vấn đề tài chính, Binod đã phải đối mặt và vượt qua nhiều thách thức khốc liệt nhất.

Và dù gánh trách nhiệm to lớn là mở rộng doanh nghiệp gia đình, chuyển đổi thành công từ công ty BhuramalLunkaran Das Chowdhury sang tập đoàn Chaudhary Group, ông vẫn liên tục kiên trì và nỗ lực. Hành trình này đã đưa Binod K Chaudhary trở thành chủ tịch tập đoàn Chaudhary kinh doanh về ngân hàng, bảo hiểm, tài chính và nhà ở. Ông cũng đầu tư vào khách sạn và bất động sản, đồng thời hợp tác với nhiều tập đoàn lớn khác.
Binod viết trong phần mở đầu: "Tài sản quý giá nhất của tôi là kinh nghiệm của tôi và ký ức của tôi". Making it Big đã mang đến một câu chuyện lịch sử về cả bản thân và gia đình của Binod, những chuyến đi phiêu lưu và những thăng trầm của công ty trong bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn của Nepal và cả cộng đồng Marwari, những người tham gia vào lĩnh vực kinh doanh tại nước này từ những năm sau Chiến tranh thế giới thứ nhất.

Không chỉ thế, Making It Big cũng là câu chuyện về một chàng trai 23 tuổi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành tỷ phú nhưng lại trở thành doanh nhân người Nepal đầu tiên được tạp chí Forbes xếp vào danh sách tỷ phú USD năm 2013.

“Câu chuyện của ông Chaudhary đưa ra những bài học về việc biến ước mơ thành hiện thực và là cuốn sách cần phải đọc cho tất cả các doanh nhân tương lai”, Tổng thống Nepal Bidhya Devi Bhandari bày tỏ.

Cuốn hồi ký này, là một trong những cuốn sách bán chạy nhất ở Nepal, đã kể câu chuyện thành công truyền cảm hứng của Binod Chaudhary bằng cách nói của riêng ông. Từ cuốn sách này, thế hệ trẻ có thể học được cách kiên cường và tiến từng bước một, không chỉ khiến gia đình tự hào mà còn đạt được những đỉnh cao mà có lẽ bản thân cũng chưa từng mơ tới.

Sự tầm thường của cái Ác Cuối ngày 11 tháng 5 năm 1960, trong thành phố Buenos Aires, thủ đô của Argentina, ông...
13/03/2021

Sự tầm thường của cái Ác
Cuối ngày 11 tháng 5 năm 1960, trong thành phố Buenos Aires, thủ đô của Argentina, ông Ricardo Klement đi tuyến xe buýt quen thuộc từ chỗ làm về nhà, 2 tháng trước ông còn mang về nhà bó hoa tặng vợ kỉ niệm 25 năm ngày cưới, người vợ và các con đang chờ ông về ăn tối.
Vừa bước xuống xe, một người đứng bên đường gọi ông lại hỏi xin thuốc lá, vừa đút tay vào túi lấy gói thuốc lá thì ông bị 2 người khác lao tới ôm chặt, ông Ricardo Klement chống trả quyết liệt, người thứ 3 xuất hiện đánh ông ngất xỉu và họ mang ông lên ô tô phóng đi.
Chiếc xe đi vào 1 ngôi nhà ở nơi vắng vẻ, ông Ricardo Klement bị khám xét và thẩm tra, nhóm bắt cóc rất vui mừng khi biết đã bắt đúng người.
Vài ngày sau, “tình cờ” có một chuyến bay của chính phủ Israel sang Argentina, khi chiếc máy bay trở về Israel, trong đoàn người trở về có một người phải dìu lên máy bay vì nhậu xỉn, trên người ông toàn mùi rượu.
Ngày 23 tháng 5 thủ tướng Israel Ben Gurion tuyên bố trước Quốc hội đã bắt được Adolf Eichmann, toàn thể hội trường vỗ tay, vui mừng.
Người đàn ông xuống xe buýt bị bắt cóc về Israel chính là Adolf Eichmann, vì sao y lại bị bắt về như vậy?
Adolf Eichmann là người Đức, tham gia Đảng Quốc xã, năm 1941 y tham gia lập kế hoạch và bắt bớ người Do Thái ở châu Âu đưa vào các trại tập trung và giết chết bằng hơi độc, dưới sự tổ chức của y, khoảng 500 ngàn người Do Thái đã bị giết chết.
Sau khi phát xít Đức thua trận, trung tá Eichmann bị truy nã gắt gao nhưng y vẫn biệt tăm suốt hơn 10 năm, y bí mật bỏ trốn sang Argentina và sống cùng vợ con, do con trai kể lai lịch y với bạn gái, y bị tình báo Israel tìm ra và bắt cóc mang về.
Năm 1961 Adolf Eichmann được đưa ra xét xử tại tòa án Jerusalem, nhiều người nghĩ rằng kẻ tham gia giết chết hàng trăm ngàn người sẽ có vấn đề về thần kinh và không bình thường, chính phủ Israel cử sáu chuyên gia tâm lý tìm hiểu về Eichmann và họ đều không tìm thấy bất cứ một trục trặc tâm lý nào, dù là nhỏ nhất.
Bào chữa cho tội ác của mình, Eichmann đã bình thản tự cho bản thân là vô tội, những gì ông ta làm đơn giản chỉ là thực hiện mệnh lệnh của cấp trên, pháp luật nước Đức khi đó cho phép và ông được xã hội lúc đó vinh danh.
Lời bào chữa của Eichmann cho thấy điều khủng khiếp trong chế độ độc tài toàn trị là cái ác bị tầm thường hoá, cái ác không phải là kẻ trực tiếp giết người mà chỉ là người sĩ quan an ninh mẫn cán nghĩ rằng mình đang phục vụ đất nước nhưng hoá ra anh ta đang phục vụ chế độ xấu xa, là nhà báo năng nổ phục vụ nhân dân nhưng hoá ra là kẻ tuyên truyền tô vẽ cho chế độ tồi tệ, là một giáo viên dạy học sinh sùng bái lãnh tụ khi lãnh tụ đó đưa cả dân tộc đi sai hướng, lao vào hết cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh khác...
Điều đáng thương là họ không nhận ra mình phục vụ cho chế độ độc tài, chế độ đó tước đi những quyền con người cơ bản của chính họ và con cháu như quyền bầu cử, quyền tự do ngôn luận, quyền được xét xử công bằng…
Trong nhà nước độc tài, bảo vệ chế độ được vinh danh như một phẩm hạnh, điều đó dường như làm cho Eichmann không ý thức được mình làm điều ác, y khẳng định mình là nạn nhân.
Sau 9 tháng xét xử, Adolf Eichmann bị kết án tử hình với hình thức treo cổ, những giây phút cuối cùng y hoàn toàn tỉnh táo, y bước năm mươi bước từ buồng giam đến phòng tử hình một cách bình tĩnh với dáng người thẳng, hai tay bị còng đằng sau. Dưới giá treo cổ, y hoàn toàn chủ động và sẵn sàng, sau khi tắt thở, xác Eichmann được hỏa táng và tro đem rải xuống biển Địa Trung Hải.
Tường thuật phiên toà có một người phụ nữ gốc Do Thái tên là Hannah Arendt, bà sinh ra ở Đức, năm 1941 phải bỏ trốn sang Mĩ khi Đảng Quốc xã đàn áp người Do Thái, năm 1961 bà sang Israel viết bài tường thuật phiên toà xử Eichmann, các bài viết của bà được tập hợp lại thành cuốn sách “Eichmann ở Jerusalem – Báo cáo về sự tầm thường của cái Ác”, xuất bản năm 1963.
Chúng ta vẫn quen nghĩ rằng cái ác là một cái gì đó thật ghê gớm và những kẻ phạm tội ác là những kẻ khác xa với người bình thường. Nhưng trong tác phẩm của mình, Hannah Arendt lý giải hành động của Eichmann không phải do những thú tính, cũng không phải do sự cuồng tín vào lý tưởng Quốc xã hay chủ nghĩa bài Do Thái. Eichmann không tỏ ra ghét người Do Thái, thậm chí còn có một số bạn bè là người Do Thái. Y tham gia đội quân SS của phát xít Đức hoàn toàn là một sự tình cờ và để có việc làm chứ không phải do yêu thích lý tưởng Quốc xã.
Kẻ được mệnh danh là “tên đồ tể của châu Âu” này tham gia giết 500 ngàn người Do Thái là một công dân Đức bình thường, một công chức tuân thủ pháp luật, một người chồng, người cha tốt, người hàng xóm thân thiện cởi mở.
Theo Hannah Arendt, tội ác của Eichmann, cũng như của rất nhiều tên tội phạm phát xít khác, bắt nguồn từ sự tuân thủ mệnh lệnh cấp trên và những điều luật vô đạo đức của một chế độ độc tài. Tội ác đó càng trở nên trầm trọng hơn bởi sự tán đồng hay bàng quan của rất nhiều người dân bình thường trong xã hội.
Cuối cùng, Hannah Arendt vẫn luôn tin rằng con người có thể chọn cách nói không với cái Ác, thay vì việc chấp nhận biến mình thành một công cụ của chế độ, hoặc trở thành một kẻ ngoài cuộc “mũ ni che tai” mặc cho cái ác hoành hành.
Tác phẩm “Eichmann in Jerusalem” nhanh chóng trở thành kinh điển và là một trong những kiệt tác chính trị-đạo đức học trong thế kỷ 20, cuốn tiếng Anh mình có được nhờ sự giúp đỡ của bạn Mân Khôi và Khánh Trần, dịch giả Hiếu Tân(Tiet Hung Thai) đã dịch và NXB Tri Thức mới in ra, bạn nào muốn đọc thì vào đặt sách ở link https://trivan.com.vn/products/eichmann-o-jerusalem
Hannah Arendt là một nữ triết gia nổi tiếng nhưng ít được biết đến ở Việt Nam, hy vọng thời gian tới cuốn sách quan trọng nhất của bà: “The Origins of Totalitarianism” (Nguồn gốc của chủ nghĩa độc tài toàn trị) sẽ được dịch và in ở Việt Nam.

🌟Chương trình đã diễn ra thành công với nhiều hoạt động bổ ích, ý nghĩa. Bùng nổ với Đêm Đại nhạc hội chào tân sinh viên...
16/11/2020

🌟Chương trình đã diễn ra thành công với nhiều hoạt động bổ ích, ý nghĩa. Bùng nổ với Đêm Đại nhạc hội chào tân sinh viên với các tiết mục văn nghệ chào đón các bạn tân sinh viên được dàn dựng công phu diễn ra trong suốt chương trình đã thực sự tạo nên ấn tượng khó phai cho những người tham dự.
💥 Đặc biệt, Ca sĩ Hòa Minzy, Rapper Tage và Dj Tilo đã mang đến rất nhiều bản Hit được các bạn trẻ yêu thích, “đốt nóng” sân khấu bằng những điệu nhạc cuốn hút,..
💌 Trường ĐH Kinh Doanh và Công Nghệ HN xin gửi lời cảm ơn đến:
💎 Tất cả các bạn tình nguyện viên đã đồng hành trong suốt thời gian diễn ra "Lễ Khai giảng" và chương trình "Chào Tân Sinh viên Khóa 25" để có thể hoàn thành chương trình một cách thành công nhất.
💎 Các CLB, Đội, Nhóm đã mang đến những tiết mục văn nghệ được dàn dựng công phu diễn ra trong suốt toàn bộ từ đầu đến cuối chương trình.
💎 Và không thể không gửi lời cảm ơn đến phần trình diễn từ các khách mời: Ca sĩ Hòa Minzy, Rapper Tage và Dj Tilo đã đến khuấy đảo không khí chương tình
✨ Mong rằng tất cả các bạn Tân sinh viên tài năng của HUBT sẽ sống hết mình và có quãng đời sinh viên thật ý nghĩa tại HUBT nhé!
Nguồn: Đoàn Thanh niên - Hội Sinh viên HUBT, Tin tức HUBT.

28/10/2020

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc dự Lễ kỷ niệm 20 năm thành lập Trường HUBT

Gặp gỡ nữ thủ khoa ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội được ghi danh Sổ vàng tại Văn Miếu - Quốc Tử GiámTrước khi trở thàn...
28/10/2020

Gặp gỡ nữ thủ khoa ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội được ghi danh Sổ vàng tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Trước khi trở thành thủ khoa đầu ra của Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, Hoàng Anh từng theo học một trường đại học khác rồi bảo lưu kết quả. Trong khoảng thời gian đó, nữ thủ khoa sinh năm 1992 dành thời gian đi làm thêm, tham gia các hoạt động trải nghiệm.

Thành tích của Hoàng Anh:

Về thành tích học tập:

- Giải thưởng sinh viên xuất sắc trao tặng sinh viên có thành tích trong học tập và rèn luyện năm học 2017-2018, 2018 - 2019 ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

- Học bổng KAWAI dành cho sinh viên có thành tích xuất sắc trong học tập và rèn luyện năm học 2017-2018, ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

- Tốt nghiệp với điểm trung bình: 9.32

- 7.5 IELTS

Về hoạt động ngoại khóa:

- Quán quân cuộc thi hùng biện Tiếng Anh: Voice of New Bees tại ĐH Hà Nội, năm 2011

- Á quân cuộc thi nói Tiếng Anh Speak Easy, ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, năm 2018

- Tình nguyện viên chương trình Làm quen với Đông Nam Á tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, năm 2011

- Tham gia hiến máu tình nguyện các năm: 2011, 2013, 2017, 2018 tại Trung tâm Văn hóa Thể thao quận Thanh Xuân, ĐH Hà Nội và ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội.



Nhấn để phóng to

Thủ khoa ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội- Hoàng Anh

Hoàng Anh là nữ thủ khoa đầu ra của Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội với số điểm tổng kết ấn tượng 9,32 điểm. Cô bạn cũng là một trong những thủ khoa xuất sắc vinh dự được vinh danh tại Văn miếu Quốc Tử Giám năm nay.

Chia sẻ cảm xúc khi biết tin, cô gái sinh năm 1992 bộc bạch: “Bản thân mình không nghĩ sẽ đạt danh hiệu thủ khoa vì hiện tại trường mình còn chưa tổ chức lễ tốt nghiệp. Ngay từ đầu, vị trí thủ khoa cũng không nằm trong mục tiêu phấn đấu của mình”.

Kết quả này đến với Hoàng Anh theo cách cô bạn hằng ngày chịu khó vượt hơn 15km từ Hà Đông sang Vĩnh Tuy để học tập. “Bởi vì nhà xa, mình hay phải đi sớm để tránh tắc đường, nên có lẽ đó chính là động lực thúc đẩy để bản thân mình cố gắng.

Ngày nào cũng đến học sớm, làm xong bài sớm, có thời gian để học nên mình không bị tâm lý ỷ lại”, cô bạn nói.

Chuyên ngành theo học của Hoàng Anh là tiếng Anh nên trong quá trình học tập, nữ thủ khoa còn đi dạy thêm. Đó vừa là cơ hội trau giồi kiến thức trên giảng đường vừa giúp cô bạn thực hành. Chính vì vậy với Hoàng Anh việc học cũng thuận lợi hơn.

So với các bạn cùng khóa, Hoàng Anh nhiều hơn 5 tuổi. Trước khi trở thành thủ khoa ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, cô bạn từng có thời gian hơn 3 năm theo học ở một trường đại học khác.

Tuy nhiên, thời điểm đó do chưa có một định hướng rõ ràng rằng bản thân sẽ làm gì cho tương lai, tâm lý lựa chọn ngành theo số đông nên Hoàng Anh quyết định bảo lưu kết quả dù chỉ hơn 1 năm nữa sẽ ra trường.

“Mình đã rất cố gắng, nỗ lực học nhưng mình cảm giác đang tạo cho bản thân một chiếc khung. Mình đi học nhưng không cảm thấy hạnh phúc nên đã xin bảo lưu kết quả để đi làm”, Hoàng Anh kể.



Nhấn để phóng to ảnh

Hoàng Anh nhận học bổng KAWAI dành cho sinh viên có thành tích xuất sắc trong học tập và rèn luyện năm học 2017-2018

Gác lại việc học tập, cô sinh viên khi đó với trình độ 7,5 IELTS quyết định xin đi dạy thêm tiếng Anh ở một số trung tâm. Ngoài ra, Hoàng Anh còn làm thêm các công việc như trợ lý làm bánh, nhận bài về dịch... mà theo Hoàng Anh sau này đó đều là những trải nghiệm bổ ích.

Trong khoảng thời gian nghỉ học, Hoàng Anh nhận lại rất nhiều kinh nghiệm, cô bạn hiểu được giá trị của đồng tiền, lao động. Nhưng quan trọng hơn cả khi đi làm rồi Hoàng Anh nhận ra bản thân cần phải có một tấm bằng đại học.

“Tấm bằng đại học giống như giấy chứng nhận cho sự cố gắng bỏ ra trong học tập của mình như thế nào. Nếu mình đi làm, kinh nghiệm đó không phải ai cũng nhìn thấy được thế nên mình đã xin chuyển một số môn ở trường đại học cũ sang trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội để học tiếp.

Tại ngôi trường mới, mình đã thực sự học tập chăm chỉ và dành hết công suất. Mình không cho phép bản thân được lãng phí thời gian hơn nữa nên có thể mình đã cố gắng hơn các bạn khác rất nhiều”, Hoàng Anh trải lòng.

Từng trải qua khoảng thời gian khủng hoảng, mất phương hướng, Hoàng Anh thẳng thắn chia sẻ về thực trạng thất nghiệp của cử nhân hiện nay. Cô bạn cho rằng các sinh viên ra trường hầu hết đều ở độ tuổi còn khá trẻ, nên thường chưa có nhiều kinh nghiệm.

Nhấn để phóng to ảnh

Từ nhỏ Hoàng Anh đã sống cùng ông bà ngoại tới năm lớp 7 nên có rất nhiều tình cảm

“Với những người giỏi nhưng thất nghiệp, có thể nguyên nhân do các bạn có sự kén chọn nhất định, sự mong đợi một công việc phù hợp nhất với bản thân.

Còn với nhiều bạn sinh viên đã tốt nghiệp, ra trường nhưng chưa tìm được việc phù hợp, mình nghĩ rằng đó không phải là điều khiến các bạn cảm thấy chán nản bởi chúng ta hoàn toàn có thể tận dụng nó.

Hãy đi trải nghiệm, làm nhiều nghề thậm chí trái ngành hay đi tình nguyện, đóng góp cho xã hội. Trong quá trình đó bạn sẽ nhận ra đâu là điều giá trị với bản thân. Có lẽ các bạn sinh viên đang tự gán cho mình hai chữ thất nghiệp và cảm thấy chán nản.

Mình nghĩ điều đó là không cần thiết vì cơ hội có rất nhiều, điều quan trọng là cách trải nghiệm và bạn nắm bắt cơ hội đó như thế nào”, Hoàng Anh nhắn nhủ.

Hiện tại, Hoàng Anh sớm có công việc ổn định, đó là công việc cô bạn yêu thích, phù hợp với khả năng.

ĐẠI HỌC KINH DOANH VÀ CÔNG NGHỆ HÀ NỘI

Gặp gỡ Á khôi Tài sắc Việt Nam Đỗ Thị Thu HuyềnÁ khôi Tài sắc Việt Nam 2018 được yêu mến bởi vẻ đẹp trong sáng, mong man...
28/10/2020

Gặp gỡ Á khôi Tài sắc Việt Nam Đỗ Thị Thu Huyền

Á khôi Tài sắc Việt Nam 2018 được yêu mến bởi vẻ đẹp trong sáng, mong manh nhưng rất cuốn hút. Nét đẹp của Thu Huyền mang đậm chất Á Đông, với làn da trắng hồng, vóc dáng thanh mảnh và nụ cười rạng ngời “hút hồn” người đối diện. Hãy cùng PV Trung tâm Truyền thông trò chuyện với cô gái xinh đẹp, cá tính và đa tài này nhé!



- Chào Thu Huyền, rất vui được nói chuyện với bạn. Bạn có thể chia sẻ một số thông tin nho nhỏ để độc giả hiểu rõ hơn về bạn được không? Hiện tại Thu Huyền đang theo học ngành nào?

Em là Đỗ Thị Thu Huyền, sinh năm 2000, hiện đang sinh sống tại Hà Nội. Hiện em đang là sinh viên Lớp 23.36 ngành Quản trị Kinh doanh của Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội.

- Được biết, trước khi vào học ở Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, Huyền đã từng thi đỗ Thủ khoa ngành Diễn viên của ĐH Sư phạm Nghệ thuật Trung ương. Vì sao Huyền lại chuyển hướng và lựa chọn Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ HN để học tập và nghiên cứu? Gia đình có ý kiến gì về việc chuyển hướng đi này của Huyền không?

Ngay từ ban đầu gia đình em đã không muốn cho em theo nghệ thuật, nhưng vì em đam mê từ nhỏ nên muốn thử sức mình với môn nghệ thuật thứ 7 này. Ngoài ra, em cũng rất yêu thích kinh doanh.

Trong một lần em đi quay quảng cáo cho một hãng thực phẩm, em đã may mắn được gặp Giám đốc công ty này và được anh tư vấn, định hướng đăng ký vào Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội để học tập, rèn luyện. Vì anh là cựu sinh viên của trường. Sau đó, em có tìm hiểu về trường trên các phương tiện thông tin đại chúng và Website chính thức và nhận thấy ngành Quản trị Kinh doanh - ngành học mà em yêu thích có rất nhiều người tài giỏi. Nhiều anh chị đã trở thành những Tổng Giám đốc, Giám đốc những Tập đoàn, doanh nghiệp lớn trong và ngoài nước.

Em được biết trường là một trong số ít những trường đại học ngoài công lập có cơ sở đào tạo riêng, đầu tư nghiêm túc cho cơ sở vật chất, coi đó là một trong những điều kiện cơ bản để tạo dựng một trường đại học đúng nghĩa. Qua 25 năm hoạt động, Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội đã tiếp nhận hàng trăm nghìn sinh viên, trong số đó có hàng nghìn sinh viên Lào và Campuchia, đã đào tạo hàng chục nghìn cử nhân, kỹ sư, kiến trúc sư và thạc sỹ. Hầu hết đều nhận được việc làm ngay sau khi ra trường, với mức lương tương đối cao.

Một điều khiến em cảm thấy vô cùng yên tâm, đó là đội ngũ quản lý và giảng dạy cơ hữu của trường đều là những người có trình độ Giáo sư; Phó Giáo sư; Tiến sĩ; Thạc sĩ; Dược sĩ và Bác sĩ chuyên khoa I, chuyên khoa II. Đội ngũ giảng viên trẻ, tâm huyết với nghề, gần gũi với sinh viên đã góp phần tạo ra một môi trường học tập trung thực nhưng rất dân chủ và thân thiện.

Cơ sở vật chất của nhà trường hiện đại, đáp ứng được mọi yêu cầu trong việc học tập và nghiên cứu của tất cả các đối tượng sinh viên của nhà trường. Tại cơ sở 2, nhà trường có khu ký túc xã rất rộng rãi, sạch sẽ, thoáng mát, được thiết kế hiện đại và tiện ích cho các sinh viên nước ngoài đang theo học tại trường.

Môi trường năng động, hiện đại của Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội không chỉ giúp sinh viên học tập tốt mà còn rèn luyện kỹ năng sống tích cực thông qua các chương trình ngoại khóa, hoạt động thiện nguyện, khởi nghiệp sáng tạo cho sinh viên, học bổng về thi đua học tập, rèn luyện xuất sắc, nghiên cứu khoa học… được tổ chức đều đặn hàng năm. Nhờ đó, sinh viên của trường luôn giành được những giải thưởng cao nhất trong các cuộc thi cấp quốc tế và quốc gia về CNTT, Ngoại ngữ...

Đó là tất cả những lý do mà em đã chọn Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội là nơi học tập và nghiên cứu để trau dồi kiến thức cho bản thân mình. Thêm một điều nữa là gia đình em đang làm kinh doanh và cũng muốn em học kinh doanh nên rất ủng hộ về quyết định chuyển hướng đi này của em.

Ảnh: Phạm Tiến Đức

- Huyền có cảm nhận như thế nào về Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội? Trong quá trình học tập và rèn luyện tại trường, Huyền có gặp thuận lợi hay khó khăn gì không?

Khi mới tìm hiểu về trường, em thấy mọi người hay gọi là “trường của con nhà giàu”, em cũng hơi lo vì bản thân em tự lập từ sớm nên mọi khoản học phí là em tự túc. Nhưng khi vào học rồi, em thấy học phí còn rẻ hơn so với nhiều trường, cơ sở vật chất khang trang, hiện đại và sinh viên cũng rất năng động. Em được thầy cô, bạn bè, anh chị giúp đỡ nên việc học tập và rèn luyện của em tại trường rất tốt, vui vẻ và không gặp phải bất cứ khó khăn gì. Đến bây giờ, em cảm thấy mình rất may mắn khi trở thành sinh viên của Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội.

- Hãy chia sẻ thêm về danh hiệu Á khôi Tài sắc Việt Nam của Huyền với độc giả? Cơ duyên nào để Huyền đến với cuộc thi này?

Em tình cờ thấy cuộc thi trên mạng, ban đầu em tham gia là vì chỉ muốn thử thách bản thân, có thêm nhiều bạn và được va chạm hơn. Khi tham gia, em cố gắng hết sức mình từ những chi tiết nhỏ nhất và may mắn đã đến với em.

Em nghĩ rằng, khi tham gia một cuộc thi nào đó thì bất cứ ai cũng khát khao chiến thắng, lúc đọc xong giải phụ không thấy có tên mình, em cảm thấy khá lo lắng và hồi hộp. Nhưng thật may mắn khi vị trí Á Khôi 1 đã gọi tên em. Lúc đó, em cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

Bản thân em cảm thấy may mắn khi nhìn lại năm 2019 đã qua, em đã được làm giám khảo một số cuộc thi nhan sắc như Hoa khôi Tài sắc Việt Nam 2019; Miss Đại học Tài chính - Ngân hàng Hà Nội, Duyên dáng APD Học viện Chính sách và Phát triển… Nếu để nói về năm 2019 chắc từ “trưởng thành” sẽ là đúng nhất với em. (Cười)

- Được nhận xét là cô gái đa tài, Huyền hãy chia sẻ rõ hơn về điều này?

(Cười) Em chỉ dám tự nhận mình là cô gái khá năng động thôi. Ngoài việc học tập ở trường, em còn thử sức ở nhiều lĩnh vực như kinh doanh, mẫu ảnh, diễn viên, streamer. Dù bận rộn nhưng em cảm thấy vui vì vừa được tích lũy kinh nghiệm, vừa có thể kiếm thêm thu nhập.

Ngoài ra, em cũng rất thích nấu ăn và thường xuyên tự tay chuẩn bị những bữa cơm tươm tất cho gia đình. Nấu ăn là cách giải tỏa căng thẳng, áp lực trong cuộc sống hiệu quả. Dù công việc, học hành có áp lực đến đâu, chỉ cần về đến căn bếp, được nấu ăn là mọi mệt mỏi dường như tan biến hết.

Ảnh: Phạm Tiến Đức

- Có nhiều ý kiến cho rằng “Mạng xã hội như con dao hai lưỡi”. Thu Huyền nghĩ sao về quan điểm này?

Bản thân em thấy ý kiến này đúng. Vì nếu như chúng ta biết sử dụng Mạng xã hội đúng cách thì sẽ rất có ích, giúp chúng ta biết được nhiều thông tin, gắn kết chúng ta lại với nhau, bởi thông qua đó chúng ta làm quen được nhiều bạn bè mới, giao lưu học hỏi được những điều bổ ích, thú vị. Thế nhưng cái gì quá cũng không tốt, mỗi người trong chúng ta cần biết cách sử dụng mạng xã hội một cách hữu ích và cần biết cân bằng giữa cuộc sống thực tế và thế giới ảo.

- Hãy chia sẻ những kế hoạch trong tương lai của Thu Huyền?

Trong cuộc sống, em có quan điểm là “Đã làm việc gì thì cố gắng hoàn thành bằng được mới thôi. Mọi thứ suy cho cùng đều hướng đến hạnh phúc”. Chính vì vậy, em vẫn luôn cố gắng, chăm chỉ học tập, rèn luyện để sau này vừa có thể kinh doanh tốt, vừa có thể theo đuổi hoạt động nghệ thuật, thỏa mãn niềm đam mê và làm chủ cuộc đời mình.

- Xin cám ơn những chia sẻ của Thu Huyền. Chúc bạn luôn xinh đẹp, học giỏi và rèn luyện tốt tại Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội để đạt được những ước mơ của mình!

ĐẠI HỌC KINH DOANH VÀ CÔNG NGHỆ HÀ NỘI

Giáo sư Trần Phương: Nhà kinh tế học và sự nghiệp trồng ngườiLời Ban Biên tập: Cách đây 20 năm, Giáo sư - Hiệu trưởng Tr...
28/10/2020

Giáo sư Trần Phương: Nhà kinh tế học và sự nghiệp trồng người
Lời Ban Biên tập: Cách đây 20 năm, Giáo sư - Hiệu trưởng Trần Phương đã thành lập Trường Đại học Dân lập Quản lý và Kinh doanh Hà Nội, nay đã đổi tên là Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội. Những đóng góp của nhà trường cho đất nước đến nay không thể không kể đến vai trò của Giáo sư - Hiệu trưởng - vị tổng công trình sư của nhà trường. Kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Trường, xin kính chúc Giáo sư Trần Phương có một sức khỏe thật tốt để đưa Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ lên một tầm cao mới. Dịp này, Trang tin Truyền thông trích đăng bài viết của cố Giáo sư Đặng Phong viết về Giáo sư Trần Phương, được đăng trên Kỷ yếu 100 năm thành lập Đại học Quốc gia Hà Nội. Trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.
Trần Phương tên thật là Vũ Văn Dung, SN 1927, con một nhà nho nghèo ở một làng quê huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên. Ông đậu tiểu học khi chưa đầy 12 tuổi. Nhưng sau đó phải ở nhà. Thời đó, chỉ ở Hà Nội mới có trường trung học. Nhà nghèo, lấy tiền ở đâu mà ra Hà Nội ăn học? Rồi bỗng có người mách bảo: Muốn ra Hà Nội học, chỉ có một cách là thi vào Trường Bưởi, mà phải giành lấy vị trí đầu bảng để được nhà nước bảo hộ cấp học bổng toàn phần, nghĩa là được ăn ở nội trú không mất tiền. Vũ Văn Dung đã đạt được mục tiêu đó lúc 14 tuổi.

Rồi học ở trường Bưởi 2 năm, khi mới 16 tuổi, ông đã sớm tham gia hoạt động cách mạng. Bị mật thám truy nã, ông phải tạm lánh về vùng quê để tiếp tục hoạt động. Hai năm sau đó, năm 1945, ở tuổi 18, ông trở thành một trong những người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa ở huyện quê hương ông. Gần như suốt cuộc kháng chiến chống Pháp, ông hoạt động ở vùng địch hậu đồng bằng sông Hồng, đảm nhiệm nhiều trọng trách khi còn rất trẻ: Bí thư Huyện uỷ năm 19 tuổi, Phó bí thư Tỉnh uỷ Hưng Yên năm 21 tuổi, Giám đốc Sở Thông tin Liên khu III và kiêm Chủ nhiệm báo Cứu quốc Liên khu III năm 22 tuổi, Khu ủy viên Khu Tả ngạn năm 27 tuổi. Cái tên Trần Phương là bí danh cuối cùng của ông trong thời gian hoạt động ở địch hậu, được giữ lại cho đến tận bây giờ.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông được Trung ương cử sang Trung Quốc để đào tạo về lý luận ở Học viện Mác - Lênin. Sau 2 năm, ông được cử làm Chủ nhiệm Khoa Kinh tế. Sự nghiệp của ông bắt đầu từ đó.

Đầu năm 1959, ông được cử về Uỷ ban Khoa học Nhà nước, cùng ông Bùi Công Trừng xây dựng Viện Kinh tế học.

Năm 1965, ông là Uỷ viên Đảng - Đoàn, Uỷ ban Khoa học Xã hội. Đến năm 1968, ông được cử làm Phó chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học Xã hội. Ông giữ trách nhiệm lãnh đạo Uỷ ban Khoa hoc Xã hội 10 năm nữa, cho đến khi được điều động khỏi nghề nghiên cứu khoa học để chuyển sang nghề quản lý kinh tế.

Giới kinh tế học thời đó có một đặc điểm khác với nhiều ngành khoa học khác: Phần sản phẩm tinh tuý và công phu nhất của nó lại không phải là những công trình xuất bản công khai, mà là những kiến nghị, những đề án, những báo cáo... Những thứ đó không thể in và phát hành rộng rãi trong xã hội, mà chỉ có thể trực tiếp gửi cho những cơ quan cao nhất của Đảng và Chính phủ. Trần Phương cũng giống như nhiều nhà kinh tế học cỡ lớn thời đó, không viết nhiều sách.(…)

Viết một công trình khoa học kinh tế để công bố, nhất là nói đến những vấn đề đường lối, quan điểm chiến lược, không dễ dàng chút nào. Thường phải gọt đẽo kỹ càng tới mức không còn bao nhiêu cái sắc nét nữa. Cũng do đó, những cái thú vị nhất lại là những cái "lưu hành nội bộ".

Phần "Lưu hành nội bộ" sáng giá nhất trong cuộc đời khoa học của Trần Phương có lẽ là những đóng góp trực tiếp cho Tổng Bí thư Lê Duẩn.
Từ năm 1965 trở đi, ông bắt đầu được Tổng Bí thư chú ý vì những ý kiến và những bài nghiên cứu của ông. Sau đó, ông trở thành một trong những trợ lý gần gũi nhất của Tổng Bí thư. Trên cương vị đó, ông đã có những ảnh hưởng đáng kể đến những suy nghĩ và quyết định của Tổng Bí thư trong lĩnh vực kinh tế.

Nói rằng Trần Phương có những ảnh hưởng đáng kể tới những suy nghĩ của Tổng Bí thư, cũng có nghĩa rằng Trần Phương không phải là một cái bóng của Tổng Bí thư. Bằng những hiểu biết và những thực tế mà ông quan sát được, ông đã can ngăn nhiều ý tưởng, hoàn thiện và đôi khi cũng điều chỉnh những suy nghĩ. Tổng Bí thư trọng dụng ông vì lý do đó. Hai con người này đã tạo thành một "sự gắn bó" suốt trong 20 năm, cho tới khi Tổng Bí thư qua đời (1986).

Trong số nhiều đóng góp của Trần Phương đối với tư tưởng kinh tế Việt Nam, có thể kể đến một số "công lao" không phải là vạch đường chỉ lối, mà là can ngăn và điều chỉnh.

Ông cũng từng khác ý với Lê Duẩn trong cách nhìn nhận bước đi ban đầu của công nghiệp hoá. Theo Lê Duẩn thì phải bắt đầu từ các ngành công nghiệp cơ bản, trong nông nghiệp thì phải bắt đầu bằng cơ giới hoá. Trần Phương cho rằng phải bắt đầu công nghiệp hoá từ nông nghiệp, mà muốn đưa năng suất của nông nghiệp lên thì không thể và không nên bắt đầu bằng cơ giới hoá, mà phải từ giống và phân bón (Bài "Bàn về bước đi..."). Tư tưởng này cuối cùng đã được chấp nhận.
Nền kinh tế cũng như các cơ quan kinh tế thời đó là những nơi "chiêu hiền đãi sĩ". Bất cứ ai có khả năng nghiên cứu đều được Viện trưởng "vời". Nhưng như ông nói sau này, ông đã "vời về đó hơn 400 con người, rồi lại phải ký quyết định chuyển công tác cho khoảng trên 300 vị. Tại sao vậy? Hầu hết những cán bộ nghiên cứu đều không từ một nguồn đào tạo đầy đủ nào cả, mà lấy ngang lấy tắt: một số từ trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, một số từ các ban nghiên cứu của Phủ Thủ tướng, một số từ các cơ quan tham mưu của quân đội, một số từ các bộ, các ty, sở... Những người này đã mất phần lớn thời gian cho cuộc cách mạng và kháng chiến. Tri thức nghiên cứu không đủ, cái đà nghiên cứu khoa học cũng không có, nên hiệu quả nghiên cứu rất hạn chế. Thực tế đó làm nảy sinh trong đầu GS. Trần Phương một ý tưởng: Phải đào tạo những nhà kinh tế. Ông đã từng mở một lớp bồi dưỡng cho các cán bộ đầu đàn, do các chuyên gia Liên Xô giảng dạy. Nhưng thế hệ này còn làm việc được bao lâu nữa? Về lâu dài, phải bắt đầu đào tạo lớp trẻ, tức là tuyển những học sinh tốt nghiệp phổ thông để đào tạo chính quy. Muốn thế, phải mở ra ở bậc đại học một khoa chuyên về Lý luận kinh tế. Khoa đó không thể để trong Trường Đại học Kinh tế Quốc dân là nơi có mục tiêu đào tạo cán bộ thực hành. Thế là Khoa Kinh tế Chính trị thuộc Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội được thành lập vào tháng 11-1974 với nhiệm vụ là đào tạo cán bộ kinh tế chính trị có khả năng phân tích, hoạch định chính sách, khả năng nghiên cứu kinh tế chính trị, GS. Trần Phương là người sáng lập và cũng là Chủ nhiệm khoa đầu tiên.

GS. Trần Phương đã huy động hầu hết cán bộ của Viện Kinh tế sang làm cán bộ giảng dạy và cán bộ quản lý, thậm chí cả cán bộ hành chính cho Khoa này. Hệ thống thư viện, phòng tư liệu của Viện Kinh tế cũng được ông giao nhiệm vụ phục vụ nhu cầu học tập và giảng dạy của Khoa.

Khi Khoa mới được thành lập, GS. Trần Phương đã dành thời gian trực tiếp lên lớp giảng bài và báo cáo ngoại khóa cho sinh viên. Những ai đã được nghe ông giảng bài, hoặc nghe ông nói chuyện đều có ấn tượng rất sâu sắc về kiến thức uyên thâm, về phương pháp dạy, hình thành ở người học bản lĩnh, phương pháp tư duy và đặc biệt là niềm say mê khám phá khoa học.

GS. Trần Phương rất quan tâm đến hoạt động nghiên cứu khoa học của sinh viên, bởi chính ông là một nhà nghiên cứu. Trong 4 năm học, sinh viên Khoa Kinh tế được 3 lần đi thực tập để khảo sát thực tế và viết báo cáo khoa học. GS. Trần Phương đã nhiều lần trực tiếp đưa sinh viên xuống địa bàn thực tập, trực tiếp đọc, góp ý cho các luận văn. Về viết, ông rất nghiêm khắc và đòi hỏi cao. Ông đặc biệt chú trọng đến tính độc lập, sự sắc sảo và cả những g*i góc trong nghiên cứu. Nhờ vậy, sinh viên của ông trưởng thành nhanh về năng lực và bản lĩnh nghiên cứu khoa học.

Nhưng GS. Trần Phương chỉ trực tiếp làm Chủ nhiệm Khoa trong 4 năm (1974 - 1978). Vào những năm cuối thập kỷ 70 thế kỷ XX, việc "truyền đạo" chỉ là một phần trong các hoạt động của ông. Việc đời còn ngổn ngang bao cuốn hút: nhiều vấn đề đại sự của quốc gia đang đòi hỏi ông phải tham gia giải quyết. Sau khi đã thành lập Khoa Kinh tế và vực nó cho có đà, ông đã trao chức Chủ nhiệm khoa cho một Viện trưởng mới lên thay ông, để ông rảnh tay lo "việc đời".(…)

Năm 1976, tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IV, Trần Phương trúng cử Ban Chấp hành Trung ương. Đến năm 1977, Trần Phương được điều ra khỏi "nghề" nghiên cứu khoa học kinh tế để đi vào điều hành kinh tế. Đương nhiên, trong con người ông vẫn luôn luôn tồn tại một nhà kinh tế. Trước hết, ông được cử giữ chức Thứ trưởng Bộ Nội thương.

Trong "việc đời" này, ông có nhiều đóng góp cho kinh tế. Có thể ghi nhận rằng ở cương vị "tham chính" ông đã có một số tác động tích cực cho những chuyển đổi kinh tế ở Việt Nam, đặc biệt là trong những bước khởi đầu gian nan nhất.

Một trong những đóng góp lớn đó là giải toả cho nông dân khỏi cái "ách" của chế độ thu mua nông sản. Câu chuyện này thì có thể viết thành cả một "thiên sử", ở đây chỉ xin nói vắn tắt thôi. Từ những năm đầu thập kỷ 60 thế kỷ trước, bắt đầu có chế độ nghĩa vụ bán nông sản cho Nhà nước, coi là điều đương nhiên trong CNXH. Nhất là trong hoàn cảnh có chiến tranh thì nghĩa vụ đó còn là một nhiệm vụ chính trị, một biểu hiện của lòng yêu nước. Là những người mác xít, những người cộng sản, lúc đó không ai thắc mắc về chuyện này. Vấn đề là nghĩa vụ như thế nào, thì có hai quan điểm. Một bên, mà đại diện là Uỷ ban Vật giá Nhà nước, cho rằng giá mua nông sản do họ tính đã đảm bảo có lãi cho nông dân rồi. Công thức tính của họ thì không sai, khó bắt bẻ lắm. Nhưng tại sao nông dân vẫn kêu, đến nỗi có nơi không ai muốn gặt lúa nữa? Trần Phương quyết định cho Viện Kinh tế học tiến hành nghiên cứu độc lập về vấn đề này. Đi vào thực tế của nhiều cơ sở, các nhà nghiên cứu của Viện phát hiện ra rằng hoá ra cách tính của Uỷ ban Vật giá Nhà nước là sai, vì chỉ dựa trên những giả định về những giá đầu vào, thấp hơn nhiều so với giá thực tế. Với giá mua đó, nông dân không thể tái sản xuất được. Những bài nghiên cứu của Viện Kinh tế học đã được đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Kinh tế. Nhưng tiếng nói chính thống thì vẫn thuộc phía Uỷ ban Vật giá Nhà nước. Như vậy thì phải xuất tướng. Không còn là sự tranh luận về học thuật nữa, mà là sự đối đầu giữa Viện Kinh tế học và Uỷ ban Vật giá Nhà nước. Cả hai bên đều phải giải trình trước Bộ Chính trị, Ban Bí thư về những cách tính toán của mình. Phải nói rằng đối với Trần Phương thì đây là một sự lựa chọn vừa có lương tri, vừa dũng cảm, vì vào thời kỳ đó, đụng đến hệ thống giá là húc đầu vào một tảng "bê tông" kiên cố, có thể bị chụp cho vô khối thứ "mũ" oan khiên. Viện trưởng Viện Kinh tế học đã vạch rõ những cái sai của Uỷ ban Vật giá Nhà nước trước Bộ Chính trị. Trần Phương kể lại: "Khi mình trình bày, tất cả các uỷ viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư đều ngồi im nghe, không ai nói một câu, dường như quả bom mình cho nổ quá bất ngờ! Riêng ông Trường Chinh thì nhìn mình, mỉm cười."

Sau sự kiện này, năm 1976 ông Trần Phương được cử làm Bộ trưởng Bộ Nội thương, sau đó làm Phó thủ tướng phụ trách 6 bộ, trong đó có cả Uỷ ban Vật giá Nhà nước.(…)

Vào năm 1979, ông chuyển sang làm Bộ trưởng, Phó chủ nhiệm Thường trực Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước. (…) Đến năm 1981, ông được tái cử làm Bộ trưởng Bộ Nội thương. Ở đây ông đã thực thi nhiều tư tưởng kinh tế mà ông nung nấu từ thời ở Viện Kinh tế học. Trong đó có một việc "tày đình" nữa là dẹp bỏ các cửa hàng cung cấp đặc biệt ở Nhà thờ, Tôn Đản, Vân Hồ, Đặng Dung, điều mà cũng phải dũng cảm lắm mới dám làm. Nhậm chức Bộ trưởng chưa đầy một tháng, ông đã trình Bộ Chính trị một bản kiến nghị nổi tiếng: "Kiến nghị về cải tiến quản lý thương nghiệp".

Tôi vẫn nhớ, có lần, vào khoảng 1983 - 1984, ngay từ khi ở đỉnh cao của quyền lực, Trần Phương đã nói với tôi: "Kể ra làm Phó thủ tướng vài năm để thi thố những tài năng của mình cũng là điều thú vị chứ cậu? Sau đó tớ sẽ trở về làm nghề gõ đầu trẻ. Đó cũng là một trong những nghề tớ thích nhất trên đời...". Điều ông nói hôm đó sau này đã trở thành lời tiên tri. Khi về nghỉ hưu ở tuổi 65, ông bắt tay vào thực hiện mơ ước đó. Và khác với cái mơ ước viết văn 40 năm trước, lần này ông đã toại nguyện. Từ năm 1996, ông đứng ra thành lập trường Đại học Dân lập Quản lý và Kinh doanh Hà Nội. Đây cũng là một trong những nơi quy tụ nhiều nhân tài nhất trong lĩnh vực kinh tế của đất nước: năm chục giáo sư, tiến sĩ, trong đó có một chục vị đã từng giữ chức Bộ trưởng, Thứ trưởng, đã về đây làm việc cùng ông.

Có câu hát quan họ "Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa một mình". Ông quả là đã thôi quyền lực, thôi khả năng ban phát chức tước và lợi ích cho người khác rồi. Nhưng nhân tài vẫn về với ông. Những người đồng sự cũ vẫn không để ông "một mình". Hẳn là trong thời gian ông cầm quyền, từ Viện trưởng Viện Kinh tế học cho tới Phó thủ tướng, ông đã để lại những dấu ấn và những cảm tình không phai mờ nơi những người cộng sự. Bởi lẽ đó, và có lẽ cũng chỉ bởi lẽ đó thôi, mà đến khi cả quyền, cả chức đã hết, thì tình nghĩa vẫn đầy. Hoá ra ông vẫn còn "duyên".

Address

124 Vĩnh Tuy, Hai Bà Trưng
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quynh Anh Shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to Quynh Anh Shop:

Share