12/04/2019
Phượng Vàng đẹp là thế, lãng mạn là thế nhưng đâu ai biết rằng đằng sau những cánh hoa vàng cả một góc trời G5 ấy lại chứa đựng cả một câu chuyện buồn.
Ghé về trường một chiều tháng 4, tháng mà Phượng Vàng (Lim Xẹt) và Hoa Trẩu nở rộ tô điểm cho vẻ đẹp của Lâm Nghiệp, tôi lại nhớ về một câu chuyện, về lời hẹn ước chẳng biết đến khi nào sẽ trở thành sự thật.
Chuyện về chàng sinh viên Lâm Nghiệp ước mơ trở thành chiến sĩ kiểm lâm yêu cô gái Lâm Học. Họ đã nắm tay nhau qua 4 mùa hoa Phượng Vàng ấy. Anh và chị từng hẹn nhau sau khi ra trường và có công việc ổn định sẽ về chụp một bộ ảnh cưới ở trường. Nhưng ... một chuyện tình đẹp lại kết thúc bằng những giọt nước mắt.
Chàng trai ấy hi sinh trong một đợt vây bắt lâm tặc, anh ra đi khi những cánh hoa phượng vàng bắt đầu nở rộ, để lại chị và lời hứa có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật.
Sau khi tốt nghiệp chị vẫn ở lại trường để học chương trình Thạc Sĩ, lúc biết tin chị đã khóc rất nhiều. Ngày hôm đó những cánh hoa rơi vàng hết cả một góc như buồn cho chuyện tình cả hai người.
Chị ở Việt Nam thêm 2 năm nữa để hoàn thành chương trình học trước khi đến định cư ở Úc, trước khi đi chị gom nhặt hết những cánh hoa Phượng Vàng đã rụng xuống để mang đến rải trên ngôi mộ của anh như lời tiễn biệt cho thời thanh xuân thật đẹp ấy.
"Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia bỗng dại khờ..."
(Hàn Mặc Tử)
Thật ra câu chuyện trên tôi cũng chỉ được kể nghe lại chứ không biết có thật hay không nữa =)), Nhưng nhìn những cánh hoa vàng tôi cũng chợt nhớ về mối tình của mình dưới những cánh hoa ấy. Tình yêu sinh viên có lẽ không trọn vẹn nhưng vẫn thật đẹp.
Ảnh: (Không rõ)
Retouch: Humans of VNUF