NMTer's Confession

NMTer's Confession Coffession lập ra với 3 mục đích:
1. HÒM THƯ GÓP Ý
2. CHIA SẺ CONFESSION
3. ĐĂNG TIN TUYỂN DỤNG
Link: https://goo.gl/forms/yOIwiDeVga3ZIsww1

09/01/2021

RADIO SỐ 2: SÀI GÒN - THÀNH PHỐ HOA LỆ

Sài Gòn - Thành phố hoa lệ
Hoa - cho người biết suy nghĩ tích cực, sống và làm việc hết mình
Lệ - cho người chỉ suy nghĩ tiêu cực, lười biếng, nhác làm.
Các bạn ơi, hãy cứ sống vui vẻ, làm điều mình thích, suy nghĩ tích cực lên nhé. Sài Gòn sẽ mãi đẹp trong tim ta.
--------------------------------------------------------------
Edit video: Teerak
Giọng đọc: Bảo Trân

23/12/2020

DỰ ÁN NMT ENTERTAINMENT - RADIO THAY LỜI MUỐN NÓI
RADIO SỐ 1: TÌNH BẠN CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

Sau bao năm tháng học hành, cuối cùng sự chăm chỉ của bản thân đã được đền đáp bằng một buổi Lễ Tốt Nghiệp.
Chúc tất cả các anh, chị có một buổi Lễ Tốt Nghiệp thật vui vẻ. Ra trường sẽ gặp được nhiều may mắn và có bên mình những người bạn tri kỷ.
-----------------------------------------
Edit video: Hoàng Thịnh.
Giọng đọc: Ái Quyên.
Bài viết: Teerak.

01/12/2020

Sau một khoảng thời gian im hơi lặng tiếng, chúng mình trở lại với dự án đã ấp ủ từ lâu
DỰ ÁN NMT ENTERTAINMENT
NHẬT KÍ RADIO - NƠI CHIA SẺ NHỮNG TÂM TƯ
Chúng mình luôn ở đây lắng nghe.
Vì vậy, hãy mạnh dạn gửi những lời tâm tư, chia sẻ vào link bên dưới các bạn nhé!
Link: https://docs.google.com/forms/d/1qKcqhJi7p-Bw3x8qTrMwwS_3FrYcEbXtNooouPg0XCs/edit?usp=sharing
Nguồn video: sưu tầm
Edit video: Teerak
Giọng đọc: Ái Quyên
————————

19/09/2020
MỘT CHÚT ĐÁNG YÊU ❤️Bạn mình ơi. Bạn mình có để quên áo mưa thì liên hệ với chủ thớt để nhận lại qua SĐT: 0924396248 nhé...
18/06/2020

MỘT CHÚT ĐÁNG YÊU ❤️
Bạn mình ơi. Bạn mình có để quên áo mưa thì liên hệ với chủ thớt để nhận lại qua SĐT: 0924396248 nhé!

MÌNH ĐÃ BỊ TRAI Y LỪA NHƯ NÀO?              Chả biết chị em nào ở đây có ai bị lừa như mình, ngây thơ…Ngày ấy 2 đứa yêu ...
28/02/2020

MÌNH ĐÃ BỊ TRAI Y LỪA NHƯ NÀO?


Chả biết chị em nào ở đây có ai bị lừa như mình, ngây thơ…Ngày ấy 2 đứa yêu nhau từ năm thứ 3, mình học có 4 năm mà hắn học tận 6 năm…ra trường đi làm gần 2 năm rồi mà hắn vẫn đi học…vì hắn chưa đi làm nên chủ đề chung của mình với hắn chỉ có…Y Học. Lần nào gặp hắn mà động đến chuyên môn y như rằng hắn tuôn 1 tràng nào là chấn thương chỉnh hình,nào là tâm thần…v…v…hắn nói thành đam mê đấy, dân y học nhiều có khác, cái gì cũng biết cơ. Cả về những vấn đề 18+ nữa, hắn biết hết luôn…Đến khi mình ra trường hơn 3 năm là lúc hắn vừa ra trường 1 năm, lúc ấy là yêu nhau gần 4 năm rồi đấy, 2 đứa cũng 24,25 tuổi rồi ko còn trẻ con gì nữa, cũng đã từng làm việc ấy với nhau, lần nào cũng có biện pháp hết, hắn là người đầu tiên của mình, được cái sau cái lần ấy hắn yêu thương mình nhiều hơn chứ ko phải qua cầu rút ván, hôm ấy…1 ngày đẹp trời…hắn bảo mình là
- Tối anh qua phòng em nha!
- Làm gì?
- Ngủ đó! Anh chỉ ôm thôi, ko làm gì! Thề!
- Thề nhé, Ko thì làm ch..ó sủa gâu gâu nhé!
- Thề!
Và tối hôm ấy, 2 đứa vòng qua nhà hắn lấy đồ rồi hắn qua phòng mình, mình tắm rửa trước thay đồ đi ngủ, hắn tắm rửa sau rồi leo lên giường, 2 đứa nằm ôm nhau, 1 lúc sau hắn hỏi
- Ơ thế ngủ thật à? Dậy đi? Chỉ ngủ thôi à?
- Chứ sao? Ngủ thôi.
- Điên à? Ko đc, cho hôn cái coi.
- Anh điên thì có, anh bảo chỉ ngủ thôi mà.
Vừa nói hết câu hắn quay sang
- Gâu gâu. Gâu gâu.
- Gì đấy.
- Anh sủa rồi đấy, cho hôn cái đi.
Lúc đó buồn cười quá, thế hắn thơm má rồi hôn mình thật và rồi chuyện 18+ chuẩn bị diễn ra nhưng mình tỉnh, lần nào cũng có biện pháp mà, lần này thấy hắn ko đả động gì, mình mới hỏi
- BCS đâu?
- Hôm nay ko dùng?
- Ko dùng thì nghỉ?
- Ôi ko sợ đâu, anh ra ngoài là được, em cứ làm như anh nhạy lắm bách phát bách trúng ko bằng ấy.
- Ko tin.
- Anh trước giờ có nói dối em bao giờ, tin anh đi, anh học y mà, tỉ lệ có nhưng thấp lắm, có anh chịu trách nhiệm.
Nghe câu ấy cũng tin tưởng lắm vì dân y học giỏi, mà bản thân hắn kiến thức cũng tốt…
Kết quả sau gần 5 năm thì mình sinh cmn 1 thằng cu giờ đều 4 tuổi hết! *éo hiểu học y kiểu gì! *éo hiểu học hành kiểu gì…giờ hắn là chồng mình luôn, 2 đứa sau đợt ấy 3 tháng là về 1 nhà, rồi hắn cũng có công ăn việc làm ổn định, 2 gia đình cũng rất ủng hộ nữa…giờ hắn phải chịu trách nhiệm, bắt hắn bế con, lần nào hắn kêu mệt mình cũng mắng hắn là
- Sao bảo học y giỏi lắm mà! Chịu trách nhiệm cơ mà!
- Nói thật với em hồi đấy anh điên V**! Thôi ko sao, có chơi có chịu.
Mình bị trai y lừa như vậy đấy, nói chung đừng tin bố con thằng nào, có chơi có chịu, ko thì cứ biện pháp nhé chị em. Phường lừa đảo hết…

Nguồn: Minh Mỡ - Bao lâu chia tay

Chán hong thèm nói luôn ó mn :"<
16/02/2020

Chán hong thèm nói luôn ó mn :"<

Tình yêu đến một cách hết hồn à 😌😌Đã ai gặp trường hợp tương tự chưa??Cre: Group NTLV
21/11/2019

Tình yêu đến một cách hết hồn à 😌😌
Đã ai gặp trường hợp tương tự chưa??
Cre: Group NTLV

08/11/2019

CÓ NÊN TRỞ VỀ ĐỂ ĐưỢC CHẾT TRÊN QUÊ MẸ?

Mình năm nay 28 tuổi tính cả tuổi mụ, đã rời xa Việt Nam được 6 năm và đang là nghiên cứu sinh tiến sĩ năm thứ 2, chuyên ngành tài chính, và mình là người mắc bệnh ung thư hạch bạch huyết, tính từ lúc biết bệnh đến nay đã được 48 tiếng.
Khi biết mình mắc bệnh ung thư, 27 năm cuộc đời của mình bỗng hiện lên chậm như một cuốn phim sắc nét tới từng ngóc ngách. Mình sinh ra ở một vùng núi trung du bắc bộ nơi mà người ta phần lớn không đào đâu ra nhiều hơn 20 nghìn đồng một ngày và thịt bò là một thứ xa xỉ tới mức chỉ được ăn trong những ngày lễ tết. Trong một cái vùng quê vô danh nghèo tới thê thảm như vậy, thậm chí mình còn là một đứa trẻ mồ côi cha. Mình vẫn nhớ ông ngoại đã bế mình khi còn nhỏ, nói với mình rằng dòng máu của nhà nội mình là dòng máu độc. Ông nội mất vì bệnh tật không rõ nguyên nhân lúc mới chưa tới tứ tuần, bà nội mất vì ung thư vòm họng , sáu người con của ông bà , tính cả bố mình thì đã bốn người ung thư mà mất. Nhà ngoại thì lại có gen rất tốt, lai Pháp từ đời cụ ngoại. Mình có ngoại hình có nét gì đó thừa hưởng từ nhà ngoại, cao to, tóc xoăn , mũi cao và có đôi mắt màu xám.Ngoại hình thì có vẻ thế thôi, chứ hồi đấy nhà mình nghèo lắm. Tới năm lớp 6 mình vẫn tin thứ sữa được in trên những quyển báo thiếu niên tiền phong trong thư viện trường chính là nước bột sắn mẹ hay pha cho mình uống.
Mình không phải là một đứa trẻ học quá giỏi, thật sự là như vậy.Ví dụ như khi đi học thì lúc nào trong lớp cũng chỉ xếp được top 5 là giỏi nhất, đi thi học sinh giỏi huyện cũng không được giải nhất bao giờ cả.Nhưng lúc nào mình cũng được bình bầu vào danh sách nhận thưởng của địa phương, có lẽ vì các thầy và các bạn thương mình nghèo quá, dù khi đó ai cũng khó khăn cả. Khi đi học thì mình thường thấy mình khác biệt với các bạn xung quanh, họ nói mình hay mơ mộng viển vông về những đất nước xa xôi mà chỉ có thể đọc trong báo.
Cùng với hai điểm cộng tình nghĩa quê hương, mình đỗ được vào KTQD. Mình là học sinh thứ hai trong lịch sử của trường đỗ được vào trường điểm của thủ đô, được gọi lên xã tặng thưởng một triệu đồng. Hồi đó học KTQD chưa đắt đỏ như các em bây giờ, mình mang theo bao gạo và bốn chục trứng vịt cùng với việc đi gia sư cho hai đứa bé tiểu học một gia đình đồng hương mà có thể học hết được bốn năm đại học, ra trường với bằng giỏi. Khi đó một người bạn giới thiệu với mình một chương trình học bổng đi Hàn Quốc, sẵn tự học tiếng Hàn cùng nhau từ hồi là sinh viên,hai đứa rủ nhau đi ứng tuyển. Mình thấy bằng cấp năng lực hai đứa tương đương nhau mà mình được nó lại trượt, mình nghĩ chắc ở vòng phỏng vấn người ta đã chọn mình. Mình vẫn nhớ như in câu trả lời của mình khi ấy : “ Tại sao tôi lại muốn đi ra nước ngoài ? Tôi và những đứa trẻ miền núi nơi tôi sống đã lớn lên như những cây dại ở một vùng đất vô danh không ai biết. Chúng chưa bao giờ biết được thế giới là như thế nào. Tôi sẽ đi về và kể với mọi người về những điều tuyệt vời xảy ra ở bên kia thế giới. Ước mơ của tôi ? Tôi muốn tất cả mọi đứa trẻ đều được lớn lên một cách hạnh phúc. Hiện giờ tôi không biết làm sao để làm được điều đó. Tôi phải đi học để tìm câu trả lời”.
Ngày mình bay sang Hàn Quốc, mẹ gói cho mình một nắm xôi để ăn trên máy bay. Học hết chương trình ở Hàn Quốc, mình học tiếng Đức và lấy tiếp được học bổng, học bằng thạc sĩ thứ 2 ở Đức và làm tiếp nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Đức. Luôn luôn học về tài chính, đầu tư và tiền tệ. Tại sao có những vùng đất có thể nghèo khó như quê hương của mình nơi đứa trẻ nào cũng phải biết chăn trâu, chăn vịt, tại sao lại có những nơi giàu có tột đỉnh như thủ đô Tokyo của Nhật nơi mọi thứ đều tự động hóa bằng máy móc. Càng đi nhiều mình càng có nhiều câu hỏi hơn.Mong muốn được trở nên giỏi hơn, làm được gì đó cho VN càng lúc càng cháy bỏng hơn.
Rồi mình bị ung thư. Đây không phải là một tin bất ngờ. Mình nghĩ là mình đã chuẩn bị cả đời cho một số mệnh sẽ tới vào lúc nào đấy, chỉ là nó quá sớm. Mình chưa bao giờ ăn đồ đóng hộp, đồ ăn nhanh, đồ chiên rán và nước ngọt có ga. Chưa bao giờ uống rượu, dùng chất kích thích. Mỗi ngày đều đi bộ nhiều hơn 2km. Chỉ có thức khuya, café và lao lực là thứ không thể tránh khỏi. Gen di truyền ung thư là có thật hay không, mình cũng không thể đổ lỗi cho những tiền nhân đã yểu mệnh ra đi trong dòng họ. Chồng chưa cưới người Đức nói mình nên ở lại đây nơi hệ thống y tế tiên tiến và mình có bảo hiểm. Cơ hội sẽ nhiều hơn bởi ung thư của mình chưa di căn dù bác sĩ nói tiên lượng cũng không được tốt. Nếu mẹ biết chắc chắn mẹ cũng sẽ muốn mình ở lại để kéo dài sự sống dù chỉ thêm một ngày. Khi mình mới ba tuổi đã theo mẹ về ở nhà ông bà ngoại, bởi mẹ đã bán nhà, bán thóc, bán đàn vịt và cả con chó mực chỉ để giữ bố sống thêm được vài ngày .Mẹ là người như vậy, người không bao giờ đầu hàng số phận.
Nhưng con người ta khi đến cửa chết, đều chỉ muốn ít nhất có thể chết ở quê hương. Giống như con cáo chết ba năm quay đầu về núi. Người nói bao nhiêu ngôn ngữ, khi nói lời trăng trối cũng chỉ thốt lên bằng tiếng mẹ đẻ. Mình muốn về thăm lại gia đình, thăm lại núi non xưa khi vẫn tạm còn khỏe mạnh. Muốn ăn cùng mọi người những bữa ngon và lang thang đạp xe trên những con đường mòn băng đồng. Muốn ngủ với mẹ những giấc êm đềm cuối cùng. Nếu nhập viện ở bên này, có lẽ đến chết cũng không thể chết ở quê nhà, nhắm mắt xuôi tay ở một cái bệnh viện cách xa núi non xưa hàng chục ngàn dặm.
Khác với những người trẻ bị ung thư khác, mình không nuối tiếc vì đã dành thời gian cả cuộc đời cho việc học và đấu tranh với sự nghèo khó. Mình tin rằng mình đã để lại được một điều gì đó.Mẹ nói ngôi trường cũ của mình vẫn thỉnh thoảng mời mẹ mình về dự trong những buổi khai giảng cho học sinh mới, nơi thầy hiệu trưởng cũ vẫn kể về câu chuyện của một đứa trẻ chăn vịt đã đi tới Hà nội ra sao, đã đi ra quốc tế thế nào, đã xuất hiện trên báo chí ra sao. Trong những đứa trẻ nghèo ở vùng vô danh ấy, sẽ có đứa còn đi xa hơn và giỏi hơn mình ngàn lần.
Có lẽ cuối tuần sau mình sẽ bán chiếc ô tô cũ,rút hết tiền trong tài khoản, gói ghém một chút quà và bay về Việt Nam, bỏ lại những con số sổ sách, bỏ lại những hào hoa của cuộc sống tây phương, bắt chuyến xe khách trở về với căn nhà nhỏ và nói với mẹ rằng “ Mẹ ơi con đã về”. Có lẽ mẹ vẫn còn một đàn vịt cho mình chăn.

Nguồn: NEU Confession

ad

CHUYỆN CHÚ - EMHaizzz... Tôi là một ông chú đáng thương!Thật ra tôi biết đến page là do em tag mình vào. Tôi là một ông ...
27/10/2019

CHUYỆN CHÚ - EM

Haizzz... Tôi là một ông chú đáng thương!

Thật ra tôi biết đến page là do em tag mình vào. Tôi là một ông chú 32 tuổi, là trưởng khoa tại 1 bệnh viện ở miền nam, nhưng không biết vì lý do gì tôi lại say một đứa nhóc cục súc, hay đi cà khịa chuyện trên trời dưới đất, đến cả những chuyện thầm kín của bọn y3 y4 em cũng cà khịa cho tôi nghe. Chả hiểu sao lại say một đứa con gái mà tóc dài chưa đến vai, ăn mặc thì cứ áo thun rộng thùng thình, thêm cả quần jean rách gối. Em mới 22, nhỏ hơn tôi tận 10 tuổi, đang là thực tập y4. Chúng tôi làm chung 1 bệnh viện.

Tính tôi thì khá nóng nảy. Khi mới gặp em, tôi và em choảng nhau khá nhiều, một nóng một cục súc thì mọi người hiểu sao rồi đấy. Như sao hoả đụng trái đất, chả hiểu sao lại thích em được.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi tỏ tình thành công. Nhưng đời không như mơ, con bé nó từ chối thẳng mặt. May được cái ông chú tôi lại mặt dày cực kỳ, lợi dụng thân phận trưởng khoa, tôi cứ sắp lịch trực phòng ban chung với em.

Tôi làm miết đến cả khoa đều biết là tôi đang theo đuổi em, nhưng em vẫn không đổ. Tôi thì chú-em, còn em thì chú-tao, khi thì :
"Trưởng khoa ơi, tao nói chú nghe...."
Còn không thì "Mài khùng rồi hả chú"
Tôi cứ phải là chấm hỏi về cách xưng hô, nhưng thôi thương thì chịu. Haizzz

Than thở vậy thôi chứ tôi thật thương em lắm, ít có ai chịu đựng nổi tính nóng nảy của tôi, còn em thì lì lợm ghê luôn. Chửi em, em còn chửi lại, mà hình như chỉ hung dữ với tôi thôi còn người khác làm gì thì im lìm về lại cà khịa uất ức với tôi.

Đúng là ông chú như tôi đáng thương thật....

Mong là khi tôi chịu khó viết cfs này, em sẽ suy nghĩ lại. Thương thay phận tôi.

Cre: Hông Phải Thính

[TUYỂN DỤNG]BỆNH VIỆN ĐA KHOA ĐỨC KHANG500 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5, Tp Hồ Chí Minh.Cần tuyển dụng nhân viên cơ hữu ...
18/09/2019

[TUYỂN DỤNG]
BỆNH VIỆN ĐA KHOA ĐỨC KHANG
500 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5, Tp Hồ Chí Minh.
Cần tuyển dụng nhân viên cơ hữu các vị trí sau:
Bác sĩ:
Bác sĩ Gây mê hồi sức
Bác sĩ Hồi sức cấp cứu
Bác sĩ Tai - Mũi - Họng
Bác sĩ Ngoại chấn thương chỉnh hình
Bác sĩ Ngoại tổng quát
Bác sĩ Nội - Lọc máu.
Yêu cầu: Đã có chứng chỉ hành nghề, có kinh nghiệm làm việc trên 02 năm trong lĩnh vực.
Điều dưỡng:
-Trình độ chuyên môn: Tối thiểu tốt nghiệp trung cấp chuyên ngành điều dưỡng.
- Yêu cầu:Chăm chỉ, nhiệt tình, kiên trì và chịu khó trong công việc.
KTV CHẨN ĐOÁN HÌNH ẢNH:
-Trình độ chuyên môn: Tối thiểu trung cấp chuyên nghành CĐHA.
- Yêu cầu:Chăm chỉ, nhiệt tình, kiên trì và chịu khó trong công việc.
KTV Gây mê hồi sức:
- Trình độ chuyên môn: tối thiểu trung cấp chuyên nghành Gây mê hồi sức.
- Yêu cầu: Chăm chỉ, nhiệt tình, kiên trì và chịu khó trong công việc
Lương theo thỏa thuận
Hình thức xét tuyển: Phỏng vấn
Địa chỉ: Số 500 Ngô Gia Tự, Phường 9, Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh.
SĐT: (028) 38537797
Nguyễn Ngọc Sơn: 0365005875 (Phòng TCHC)
Hình thức nộp hồ sơ: Gửi CV hoặc hồ sơ đầy đủ qua email [email protected] hoặc nộp trực tiếp.

06/09/2019

06/09/2019 19:19:20

"Chào mọi người.
Vì một số lý do không thể theo học tiếp nên em xin pass lại áo blu và áo trường nửa giá.
Áo Blu nữ size L mới mặc 2 lần giặt 1 lần
Áo trường nữ size max mặc 3 lần giặt 3 lần.
Kèm theo một số sách còn mới nguyên
Ưu tiên các tân sinh viên khoa mình ạ. Bạn nào có yêu cầu muốn mua thì hãy chấm nhẹ và mình sẽ inb nhé. Cám ơn cả nhà ạ. Chúc mọi người buổi tối vui vẻ. "
------------------------
Thay mặt các em tân SV khoa cảm ơn vì ưu đãi này của bạn🤗🤗. Ad không biết vì lí do gì nhưng hi vọng trong tất cả mọi việc, dù khó khăn đến mấy thì hãy nhớ lí do đã khiến bạn bắt đầu mà tiếp tục nổ lực và cố gắng nhé . Chúc bạn may mắn!!!😉😉

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84969928306

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when NMTer's Confession posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The University

Send a message to NMTer's Confession:

Share